Chương 62: Bị trêu chọc
Mộ Dung Nhan nhíu chặt mày, Sở Hạ Đề đây là, làm sao càng trưởng thành, càng cố chấp tùy hứng, nàng thực sự là không hiểu, hỏi loại vấn đề này rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Khi đó Mộ Dung Nhan, còn không hiểu, ái tình đối với Sở Hạ Đề mà nói, chính là toàn bộ.
Sau đó, nàng rốt cuộc hiểu rõ. . . Chỉ tiếc ' sau đó ' chữ này, sẽ làm người ta vô cùng đau đớn .
"Cho dù ta có thích ngươi, nhưng nếu thật sự ngươi làm sai thì cũng nên xin lỗi mới phải."
Trong giọng nói Mộ Dung Nhan cũng lộ ra chút không vui, tuy rằng mình thân là Hoàng tử của Đại Yên, nhưng từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng tỏ vẻ tính khí Hoàng tử ngày nào, mà Sở Hạ Đề đối với ai cũng kiêu ngạo ương ngạnh tính tình công chúa, quả thực làm cho người ta có chút không vui.
"Được!" Chỉ nghe ' ào ' một tiếng, Sở Hạ Đề bỗng nhiên từ trong bồn tắm đi ra, tiện tay cầm lấy một cái áo mỏng manh trên mặt đất khoác lên người, liền đi về phía cửa.
Mộ Dung Nhan giật nảy mình, vội vàng ngăn cản nàng lại, vội hỏi, "Ngươi mặc như vậy mà muốn đi nơi nào?"
"Đi xin lỗi đó." Sở Hạ Đề lạnh nhạt nói.
"Vậy . . Vậy cũng nên mặc y phục trước." Mộ Dung Nhan hơi quay đầu qua, không dám nhìn thân thể thướt tha của nàng.
"Xiêm y của ta bị nữ nhi bảo bối của ngươi làm dơ, ta không mặc được." Sở Hạ Đề nghĩ đến chuyện này, trong lòng lại ảo não.
"Doanh nhi làm sao chọc tới ngươi?" Mộ Dung Nhan ấn huyệt thái dương của mình, cảm thấy có chút đau đầu.
"Ta làm sao biết, có thể ta trời sinh liền chọc người ghét! Ngươi đừng cản đường! Ta trước tiên tìm nửa mẫu phi của ngươi xin lỗi, lại đi tìm nữ nhi quận chúa của ngươi xin lỗi!" Sở Hạ Đề đỏ vành mắt, giận dữ nói, dùng sức đưa tay đẩy Mộ Dung Nhan ra.
Nghĩ mình chính là công chúa Hung Nô cao quý, phụ vương cùng vương huynh từ trước đến giờ đối với mình sủng ái rất nhiều, toàn bộ con dân trên thảo nguyên Mạc Bắc ai mà không đối với mình kính ngưỡng vạn phần, cho dù đối mặt với phụ hoàng của nàng ấy, Hoàng đế Yên Quốc uy chấn Cửu Châu kia, mình cũng muốn nói cái gì thì nói cái đó, không kiêng dè chút nào, nhưng nàng hôm nay lại bởi vì những chuyện nhỏ nhặt này liền buộc mình đi xin lỗi. . .
Mộ Dung Nhan nắm lấy tay Sở Hạ Đề đang đẩy mình, dùng lực trong tay một cái, liền đem nàng ôm vào trong ngực của mình, vội la lên, "Ôi! Ngươi bình tĩnh một chút! Ta thay ngươi đến xin lỗi là được rồi!"
Sở Hạ Đề nghe xong, tức giận đến miệng lưỡi sinh khói , nàng ở trong lòng Mộ Dung Nhan liều mạng giẫy giụa, cả giận nói, "Ngươi mau buông ta ra! Là ta chính mình có lỗi, nào dám để Tương Vương Điện hạ ngài đi xin lỗi!"
"May là thanh kiếm mỏng của ngươi không ở bên người, bằng không trên bả vai của ta sợ là lại được thêm một lỗ máu rồi. ." Mộ Dung Nhan tăng thêm lực đạo, lại đem Sở Hạ Đề siết chặt vài phần, dở khóc dở cười nói.
Sở Hạ Đề nghe xong những lời này, mới thoáng yên tĩnh lại, nhưng hai tay vẫn đặt trên vai Mộ Dung Nhan, không muốn nàng tới quá gần mình.
Bạn thấy sao?