Chờ sau khi Ma Da Đồng đi rồi, Mộ Dung Nhan chỉ cảm thấy bầu không khí lúc này mỏng manh đến càng ngày càng làm người không thể hô hấp, nàng không dám ngẩng đầu nhìn Sở Hạ Đề, ngón giữa của mình tựa hồ còn dính trơn trơn trắng mịn, làm cho cả khuôn mặt nàng đỏ bừng như lửa đốt, trong lúc nhất thời, đứng ngồi không yên, cũng không biết nên nói cái gì.
Sở Hạ Đề đăm chiêu nhìn Mộ Dung Nhan giống như tiểu tức phụ làm sai, thầm nghĩ, một lát nữa nếu nàng lại cùng mình nói câu kia 'xin lỗi, ta không phải cố ý ', ta liền. . Ta liền lập tức rời đi Yên quốc, vĩnh viễn không gặp lại nàng ấy nữa!
Qua một lúc lâu, Mộ Dung Nhan cuối cùng đứng lên, đi tới trước mặt Sở Hạ Đề đang ngồi trên giường, thấp giọng nói, "Xin lỗi. . . Ta. . ."
Sắc mặt Sở Hạ Đề đột nhiên trầm xuống, hai tay níu chặt ga trải giường, ngươi quả nhiên nhẫn tâm như vậy sao?
"Ta. . Ta sẽ cưới ngươi." Mộ Dung Nhan nuốt ngụm nước miếng, mới đỏ mặt đem nửa câu sau nói ra.
"Cái gì? !" Lần này đổi thành Sở Hạ Đề kinh ngạc, đôi mắt đẹp mở lớn, không thể tin nhìn Mộ Dung Nhan, vừa rồi là ảo giác của mình sao?
"Nếu như ngươi không muốn gả cho ta. . . Vậy ta cũng nguyện lấy cái chết tạ tội, để trả lại sự trong sạch cho ngươi. . ." Mộ Dung Nhan thấy Sở Hạ Đề thần sắc khẽ biến, mặt đầy kinh ngạc, cho rằng nàng không muốn gả cho nữ tử là mình.
"Không phải. . . Ngươi lặp lại lần nữa." Sở Hạ Đề run giọng hỏi.
"Nếu như ngươi không muốn gả cho ta. . . Vậy ta vậy. . ." Mộ Dung Nhan cúi thấp đầu, lại thấp giọng lặp lại.
"Không phải câu này! Là câu ngươi nói trước đó!" Sở Hạ Đề cao giọng ngắt lời nói.
Mộ Dung Nhan hơi sững sờ, một lát sau, nhìn chằm chằm Sở Hạ Đề, ôn nhu nói, "Ta sẽ cưới ngươi."
Mộ Dung Nhan nằm mơ cũng không nghĩ đến, sẽ có một ngày như này, câu nói này mình lại nói ra với người khác ngoài Lãnh Lam Ca, thật đúng là vận mệnh trêu người. . .
"Đầu gỗ! Cuối cùng ngươi cũng giác ngộ rồi sao? !" Sở Hạ Đề cực kỳ vui mừng, liền trực tiếp nhào vào trong lòng Mộ Dung Nhan, đưa tay ra vững vàng mà ôm cổ của nàng,
Mộ Dung Nhan vôi vàng vòng lấy eo nhỏ Sở Hạ Đề, thấy nàng nói cười như hoa, nhu tình vô hạn, trong lòng không khỏi khẽ thở dài, Mộ Dung Nhan, từ nay về sau, ngươi cần hoàn toàn buông Lãnh Lam Ca xuống, bằng không làm sao xứng đáng với tình thâm của Sở Hạ Đề dành cho ngươi.
Nghĩ tới đây, tay Mộ Dung Nhan ôm Sở Hạ Đề lại siết chặt mấy phần, như vậy là kết quả tốt nhất không phải sao?
"Ngày mai ta liền tìm phụ hoàng nói, để hắn sớm ngày cho ngươi và ta thành hôn." Mộ Dung Nhan nhẹ giọng nói.
Ta cưới ngươi, tất cả mọi người sẽ hài lòng, chuyện thập toàn thập mỹ như vậy, cớ sao không làm đây?
Sở Hạ Đề nghe xong, không hiểu sao bất an, nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, đối mặt con ngươi Mộ Dung Nhan, muốn nhìn thấu nàng, một lúc sau mới hỏi, "Tại sao phải vội vã như vậy? Ngươi. . Ngươi nhanh như vậy đã buông xuống nàng sao?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?