Mộ Dung Nhan ôm Sở Hạ Đề trở lại Chiêu Lan Điện, nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, thấp giọng nói,"Ngươi mau nghỉ ngơi đi." Nói xong, nàng liền muốn xoay người rời đi, nàng hiện tại đột nhiên rất muốn múa thương.
"Ngươi. . Ngươi không sao chứ?" Sở Hạ Đề mặc dù cảm giác mình có chút váng đầu hoa mắt, nhưng vẫn lo lắng Mộ Dung Nhan, biểu tình của nàng vừa rồi thực sự làm lòng người trùng xuống, có một loại đau lòng thương tiếc nói không nên lời.
Mộ Dung Nhan dừng bước, nhưng không xoay người, một lúc lâu, nàng lạnh nhạt nói, "Đều qua rồi."
Nói xong, nàng đẩy cửa ra ngoài, đang muốn bước ra ngoài cửa, lại nghe được phía sau truyền đến tiếng bước chân lảo đảo, sau đó một thân thể mảnh khảnh dán lên lưng mình.
"Ngươi rõ ràng khổ sở như vậy, nhưng vì sao còn không khóc? Chẳng lẽ ngươi thật sự là khúc gỗ không có thất tình lục dục sao?"
Sở Hạ Đề dán chặt vào lưng Mộ Dung Nhan, nghẹn ngào hỏi.
Mộ Dung Nhan đột nhiên run lên, viền mắt trong nháy mắt liền đỏ, rõ ràng trước đây không lâu, Lãnh Lam Ca cũng dán vào mình như vậy, mà chỉ trong chốc lát, chính mình không thể không triệt để buông nàng ấy xuống.
Trước đây, ta luôn cho rằng một người muốn thay đổi thì cần một thời gian dài, bây giờ ta mới biết, một người muốn thay đổi, kỳ thực chỉ cần một khoảnh khắc, liền đủ lâu.
"Ta muốn dạy Tiểu Trung luyện thương, hắn không luyện nữa sẽ thành hoang phế." Mộ Dung Nhan nhẹ nhàng đẩy ra Sở Hạ Đề đang ôm tay của mình, ngửa đầu nói.
Ôi, hãy để ta biến thành khúc gỗ không có thất tình lục dục đi . . . Có thế ta cũng không cần thống khổ như vậy.
"Không cho đi!" Sở Hạ Đề lại một tay ôm chặt Mộ Dung Nhan.
Mộ Dung Nhan hơi sững sờ, trong đầu hiện lên những lời cuối cùng Yên Chiêu đế nói với mình.
"Huống hồ. . . Ngươi cũng có trách nhiệm của ngươi. . ."
"Từ lúc Hoàng gia gia Liệt Vũ Đế tới nay, Đại Yên ta một mực cực kì hiếu chiến, trẫm cũng là từ năm ấy sau khi ngươi ở Mạc Bắc xảy ra chuyện, đau đớn suy nghĩ mới nhận ra rõ ràng đây là một sai lầm lớn. . . Những gì bách tính chân chính cần không phải binh cường mã tráng, không phải khắp nơi mảnh đất thiêu đốt, mà là một cuộc sống hoà bình không có chiến tranh. . . Bây giờ trong vòng tứ hải, chỉ có khu vực Tây Vực trước sau rục rà rục rịch, đây cũng là tai hoạ trẫm reo khi còn trẻ. . . Cho nên trẫm hi vọng ngươi có thể giúp trẫm vong dương bổ lao. . ." Yên Chiêu đế nhiều lần do dự, vẫn nói lời này ra.
"Người muốn ta đi hoà thân, đúng không?" Mộ Dung Nhan cười lạnh hỏi.
"Hiện giờ, cũng chỉ có ngươi mới có thể đảm đương trọng trách này." Yên Chiêu đế khẽ vuốt cằm, ví vị sâu xa nói, "Chỉ có đời đời hòa bình, mới có thể bảo vệ giang sơn vạn dặm của Đại Yên ta. . ."
"Phụ hoàng, ở trong mắt người, ta chỉ là một quân cờ mặc cho ngài bày bố sao? Ta là quân cờ không có cảm xúc sao? !" Mộ Dung Nhan bỗng nhiên đứng lên, nắm chặt hai quyền, gân xanh trên cổ hiện ra, tức giận không nhịn được gầm lên đối với Yên Chiêu đế.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?