Khi Lãnh Lam Ca tâm thần bất an đi trở về Vị Ương Cung, vốn tưởng rằng tiệc rượu đã kết thúc, không nghĩ tới vừa bước vào trong điện, giữa sân vẫn ca vũ không ngừng, người tụ tập khắp nơi, dường như so với lúc mình rời khỏi bầu không khí càng thêm nhiệt liệt.
Lãnh Lam Ca chậm rãi đến gần chỗ ngồi của mình, không khỏi hơi kinh ngạc, vị công chúa Hung Nô kia. . . chắc là say rồi.
"Tề vương Điện hạ, sao ngươi không uống, ngươi ngay cả ta đều uống không lại, ngươi còn là nam nhân hay không?" Sở Hạ Đề cầm bầu rượu lên rót vào chén rượu của mình, lại rót một nửa ra ngoài.
Mộ Dung Huyền nhíu chặt mày, hắn thực sự là chưa từng thấy qua nữ tử nào phóng túng tuỳ hứng như này, bỗng nhiên có chút đồng tình với Thất đệ, nếu ngày sau hắn thật sự cưới nữ nhân như vậy thì thật là làm hắn không dễ chịu , hắn càng cảm thấy mình may mắn cưới chính là Lãnh Lam Ca hiền lương thục đức, nhưng sao Ca nhi rời đi lâu vậy, điều này làm cho hắn mơ hồ bắt đầu bất an.
"Công chúa điện hạ, ngươi không nên uống nữa."
Sở Hạ Đề bưng chén rượu trong tay bỗng nhiên bị người đè lại, đó là một đôi tay ngọc vô cùng xinh đẹp nhỏ dài, nàng bỗng dưng ngẩng đầu lên, đối mặt dung nhan khuynh thành tươi mát tuyệt tục kia.
Trở lại rồi sao, các ngươi. . Cuối cùng cũng coi như trở lại rồi sao?
"Ca nhi, nàng...Nàng làm sao đi ra ngoài lâu như vậy?" Mộ Dung Huyền đứng lên, sốt sắng hỏi, theo bản năng đưa ánh mắt về phía đối diện, cẩn thận tìm kiếm thân ảnh Mộ Dung Nhan.
"Nơi này quá ngột ngạt, ta chỉ là đi ra ngoài giải sầu thôi." Lãnh Lam Ca nhàn nhạt trả lời.
Mộ Dung Huyền bỗng nhiên siết chặt cổ tay Lãnh Lam Ca, trầm thấp hỏi, "Là một mình nàng sao?"
Lãnh Lam Ca đau đến nhíu mày, vừa định há mồm nói chuyện, chợt thấy Công chúa Hung Nô đứng dậy, đem rượu trên tay hất lên trên mặt Mộ Dung Huyền.
Giữa mày Sở Hạ Đề nổi lên một tia trào phúng, khẽ cười nói, "Ngươi còn là nam nhân hay không? Dông dài như vậy, ngay cả thê tử của mình cũng không tin, vậy ngươi còn có thể tin ai?"
Mộ Dung Huyền trợn mắt trừng mắt về phía Sở Hạ Đề, dù cho hắn lại có thêm tu dưỡng, cũng thật sự có chút phẫn nộ, nữ nhân này lại dám ngang nhiên hất rượu vào mình!
"Làm sao vậy?Đều đứng lên làm gì?" Yên Chiêu Đế chẳng biết lúc nào lại xuất hiện ở trên long ỷ, mà Mộ Dung Nhan đang yên lặng đứng bên cạnh hắn, thần sắc không nhìn ra hỉ giận.
Sở Hạ Đề cả kinh, mơ mơ màng màng nghĩ thầm, lẽ nào nàng bị phụ hoàng bắt được rồi?
"Trẫm nhìn nha đầu kia hẳn là say rồi, Nhan nhi ngươi trước tiên dẫn nàng trở lại nghỉ ngơi đi, chờ sau khi tiệc rượu kết thúc, trẫm sẽ phái người đưa Đồng Nhi trở về." Yên Chiêu Đế nhìn sắc mặt ửng hồng của Sở Hạ Đề, lại khẽ liếc nhìn Ma Da Đồng đang ngồi yên tĩnh, nói với Mộ Dung Nhan.
"Vâng, phụ hoàng." Mộ Dung Nhan quay về Yên Chiêu Đế cúi đầu, liền từ thượng vị đi xuống, hướng về phía Hạ Sở Đề.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?