🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT] Tước Linh Mộng Vũ [Khúc 1 – Hồng Nhan Thiên]

[BHTT] Tước Linh Mộng Vũ [Khúc 1 – Hồng Nhan Thiên]


Chương 55: Thể Hồ Tỉnh

Lãnh Lam Ca ảm đạm thất thần đi ra ngoài điện, bất tri bất giác lại đi tới một ngọn núi giả, nàng hơi sững sờ, nhưng vẫn chậm rãi đưa tay ra khẽ vuốt ngọn núi giả này.

Nàng còn nhớ năm đó mình 15 tuổi, cũng là ở Vị Ương Cung vì người kia ngâm múa một khúc Việt nhân ca, đêm hôm đó mình cùng người kia chính là ở bên cạnh núi giả này thổ lộ tâm ý, mà bây giờ. . . Từ lâu cảnh còn người mất, người yêu tất cả đều thay đổi bộ dáng, chuyện của mình với hắn cuối cùng cũng đi đến hồi kết . .

Mình rốt cuộc không nghe được câu kia ' Ca nhi, đừng đi ', cũng không còn cách nào nhào vào vòng tay tràn đầy hương hoa lê kia. . .

"Ca nhi. .." Một âm thanh xa lạ mà quen thuộc từ phía sau mình truyền đến.

Lãnh Lam Ca run lên, là ảo giác của mình sao? Làm sao có thể nghe được người kia gọi mình là ' Ca nhi '?

Nàng chậm rãi quay đầu, chỉ thấy người kia nắm chặt song quyền đứng dưới ánh trăng bạc, kim quan trên đầu nghiêng nghiêng, đang thở hổn hển, tiếng hít thở nặng nề thậm chí rõ ràng còn có thể nghe thấy, nhưng trong đôi mắt màu hổ phách của hắn lập loè ánh sáng mình chưa từng thấy qua.

"Ngươi tới làm gì?" Lãnh Lam Ca hít sâu một hơi, cuối cùng dùng ngữ khí bình tĩnh nhất hỏi.

"Ta. . Ta. ." Mộ Dung Nhan nghe ngữ khí xa lạ của Lãnh Lam Ca như vậy, liền cúi đầu, không biết nên nói cái gì, trong đầu bỗng nhiên hiện lên bóng lưng Sở Hạ Đề vì chính mình ngăn trở Mộ Dung Huyền, nàng lại bỗng nhiên ngẩng đầu lên, thẳng thắp nhìn chằm chằm Lãnh Lam Ca, sải bước đi về phía nàng.

"Ta chỉ là muốn nói cho nàng biết, vô luận như thế nào, ta vẫn còn yêu nàng!"

Mộ Dung Nhan đối mặt Lãnh Lam Ca, lớn tiếng nói, ôi, năm đó mình không nói ra miệng cho nàng, không nghĩ tới cho đến hôm nay mới nói ra.

"Cho đến bây giờ, ngươi nói với ta những lời này thì có ích lợi gì đây?"

Lãnh Lam Ca cúi thấp đầu xuống, cắn chặt môi dưới, liều mạng nhịn xuống nước mắt trong hốc mắt liên tục đảo quanh, đây là lần đầu tiên hắn nói ra hai chữ thích mình, nhưng mình đã không chịu đựng nổi rồi.

"Ta chỉ là muốn cho nàng biết tâm ý của ta giờ khắc này, không có gì hơn."

Mộ Dung Nhan cố nén nước mắt, cố gắng nở nụ cười tươi rói, nhẹ nhàng nói.

Nói xong, nàng thật sâu liếc mắt một cái Lãnh Lam Ca rũ mi liễm mục, xoay người liền nhanh chân rời đi.

Nói ra rồi, câu này sớm nên nói với nàng, chính mình cuối cùng cũng nói ra. . .

Nếu là ta sớm biết chúng ta càng sẽ như vậy, ta khi đó nên mỗi thời mỗi khắc đều nói cho nàng biết, ta yêu thích nàng, ta yêu thích nàng, yêu thích nàng nhất. . .

Mộ Dung Nhan ngẩng đầu lên, nỗ lực không cho nước mắt trong hốc mắt chảy xuống.

"Ngốc Tử, đừng đi. ."

Trong nháy mắt, Mộ Dung Nhan liền cảm thấy một thân thể mảnh mai dán vào lưng mình, hai tay của nàng xuyên qua sườn eo mình, gắt gao bám thật chặt trên vai mình, Mộ Dung Nhan có thể cảm nhận rõ ràng được nàng đang run rẩy gào khóc trên lưng mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...