Chương 54: Hai vị Công chúa
Mộ Dung Nhan bị Sở Hạ Đề nhìn chăm chú trong lòng có chút sợ hãi, liền ôm Doanh nhi chậm rãi đi tới trước mặt Tiêu Tử Yên, đem Doanh nhi trả lại cho nàng, nàng lúng túng nói với Tiêu Tử Yên, "Nàng mang Doanh nhi đi nội điện chơi trước, ta. . Ta xử lý một ít chuyện."
Tiêu Tử Yên ngước mắt nhìn Mộ Dung Nhan một chút, lại nhìn Sở Hạ Đề một chút, trong lòng thở dài một hơi, vẫn khẽ gật đầu, ôm Doanh nhi đi vào nội điện.
Mộ Dung Nhan lại đi tới trước mặt Sở Hạ Đề, lại vẫy tay ý bảo Dương Trung cùng Hồ Thị lại đây, nàng mở miệng nói, "Tẩu tử, Tiểu Trung, lúc trước do xảy ra chút chuyện, vẫn gạt các ngươi, mong rằng cố gắng tha thứ, kỳ thực thân phận thật sự của ta là Thất hoàng tử của Đại Yên. . ."
Mộ Dung Nhan còn chưa dứt lời, Hồ Thị lại muốn quỳ xuống, Mộ Dung Nhan vội vàng nâng Hồ Thị lên, vội vàng nói, "Tẩu tử, ngươi đang có thai, không cần đa lễ!"
"Điện hạ đừng tiếp tục gọi dân nữ là tẩu tử nữa, dân nữ không chịu nổi." Hồ Thị hốt hoảng nói, nghĩ tới trên đường đi mình cùng trượng phu đùa giỡn hắn có bao nhiêu vô lễ, còn chiếm phòng của hắn hại hắn phải ngủ bàn, liền cố ý muốn quỳ xuống tạ tội.
"Mệnh lệnh của Bản vương không cho phép ngươi quỳ!" Mộ Dung Nhan cuối cùng nghiêm mặt nói, sau đó khẽ thở dài, "Tẩu tử hà tất phải khách khí như vậy, bất luận ta là Mộ Ngạn hay là Mộ Dung Nhan, ta đều thật tâm coi Lâm đại ca cùng ngươi là huynh tẩu của ta."
Mộ Dung Nhan lại nhìn phía Dương Trung cảm xúc bất an đang đứng một bên, khẽ cười nói, "Tiểu Trung, sư phụ cũng mãi mãi là sư phụ của ngươi, cho nên nhà của sư phụ, ngươi coi như là nhà của mình, không cần câu nệ như thế."
Dương Trung cúi xuống thấp hơn, kỳ thật ngày hôm qua hắn không dám ngủ trên cái giường rộng lớn kia, cuối cùng ngủ ở trên đất, mới miễn cưỡng ngủ .
"Hoàng thượng giá lâm!" Lúc này, cửa điện đột nhiên truyền đến một tiếng sắc bén cao giọng thét lên.
Mộ Dung Nhan trên mặt cả kinh, không biết phụ hoàng tới lúc này làm gì, chẳng lẽ là bởi vì sáng sớm ta không lên triều nên lại đây trách tội ta à. . .
Nghĩ tới đây, Mộ Dung Nhan vội la lên với ba người Sở Hạ Đề, "Các ngươi trước tiến vào điện tránh một chút!"
Sở Hạ Đề bất mãn nói, "Tại sao ta phải tránh, lẽ nào thân phận của ta làm xấu mặt ngươi sao?"
"Ôi, lát nữa sẽ giải thích với ngươi!" Mộ Dung Nhan lôi tay Sở Hạ Đề liền đem nàng nhốt vào trong điện, nàng cũng không muốn để cho người khác nhìn thấy mặt khó xử của mình.
Mộ Dung Nhan mới vừa đóng chặt cửa, liền nghe được phía sau truyền đến một âm thanh sắc bén mà nghiêm khắc, "Tương Vương Điện hạ, vì sao bệ hạ giá lâm, ngươi còn chậm chạp không tới nghênh giá?"
Mộ Dung Nhan chậm rãi đi tới giữa đình viện, quỳ xuống trước mặt Yên Chiêu Đế uy nghiêm đáng sợ, thấp giọng nói, "Nhi thần không biết phụ hoàng giá lâm, không có từ xa tiếp đón, mong rằng phụ hoàng thứ tội."
"Vì sao sáng sớm ngươi không vào triều? Trong mắt của ngươi còn có trẫm hay không? Có triều đình hay không? Có tổ tông định ra pháp chế hay không?"
Bạn thấy sao?