Sáng sớm hôm sau, Mộ Dung Nhan đẩy ra cửa phòng liền nhìn thấy biểu muội Ma Da Đồng của mình đang đứng ngắm hoa trước tiền viện ở hoàng cung, sườn mặt của nàng thật sự là cực kỳ giống mẫu phi Ma Ny Lan.
Mộ Dung Nhan thầm nghĩ, thật vất vả mới nhìn thấy người thân của mình, đáng tiếc ta lại phải đi, chỉ có thể về sau hữu duyên tái kiến, như vậy liền cùng nàng nói cáo biệt đi.
Nghĩ đến đây, nàng tiến lên phía trước, nhẹ giọng nói với Ma Da Đồng: "Biểu muội sớm."
Ma Da Đồng đầu tiên là ngẩn ra, hẳn là vẫn chưa quen đối với xưng hô biểu muội này, một lúc sau, mới khẽ gật đầu với Mộ Dung Nhan, ôn nhu nói: "Biểu...biểu ca sớm.."
Mộ Dung Nhan nhìn chằm chằm vào dung nhan của Ma Da Đồng, do dự một chút, mở miệng nói: "Biểu muội, ta có một chuyện muốn nhờ, nếu ngươi cảm thấy khó xử thì coi như ta chưa nói gì đi."
"Chuyện gì?" Ma Da Đồng khó hiểu hỏi ,trải qua sự hiểu biết hôm qua đối với Mộ Dung Nhan, nàng cảm thấy biểu ca này là một nam nhi tình thâm ý trọng, tuy rằng mới nhận thức hắn trong một thời gian ngắn, nhưng trong lòng đối với hắn đã sinh ra vài phần hảo cảm.
"Ta...ta muốn ôm ngươi một cái, ngươi yên tâm! Cũng chỉ là một cái ôm, tuyệt đối không làm gì khác, ta...ta chỉ là rất nhớ mẫu phi..." Mộ Dung Nhan nói lời cuối, hốc mắt không khỏi đỏ lên.
Ma Da Đồng thầm nghĩ, mẫu phi của hắn hẳn đã qua đời rất nhiều năm...ta thực sự rất giống nàng sao? Nàng nghĩ đến mình từ nhỏ tới lớn có phụ vương cùng mẫu hậu yêu thươn, liền đối với Mộ Dung Nhan sinh ra vài phần thương tiếc, lập tức hơi ngượng ngùng gật gật đầu.
Mộ Dung Nhan nhìn thấy Ma Da Đồng đáp ứng, liền tiến lên phía trước ôm eo nhỏ của nàng, tựa như mình trước đây cũng ôm mẫu phi giống vậy, tựa đầu mình vào vai nàng, nghĩ đến những chuyện gặp được mấy năm qua, nghĩ đến hiện tại có lẽ mình chỉ còn hai bàn tay trắng, liền không khỏi nghẹn ngào ở bên tai Ma Da Đồng lẩm bẩm: "Mẫu phi...Mẫu phi...Nhan nhi rất nhớ người...Hiện tại Nhan nhi lại cô đơn một mình..."
Ma Da Đồng vốn là một cô nương dễ mềm lòng, lúc nàng nghe được Mộ Dung Nhan nói câu 'Hiện tại Nhan nhi lại cô đơn một mình', chỉ cảm thấy nơi mềm mại nhất trong đáy lòng bị xúc động, nàng chậm rãi nâng ngọc thủ lên, nhẹ nhàng xoa đầu Mộ Dung Nhan, nàng nhớ rõ mỗi lần mình khóc khổ sở, mẫu hậu sẽ làm vậy để an ủi mình.
Lúc hai người đang gắt gao ôm nhau, chợt nghe phía sau truyền đến một tiếng hô kinh ngạc: "Các ngươi đang làm gì?"
Mộ Dung Nhan cùng Ma Da Đồng đồng thời giật mình, rời khỏi cái ôm, Hung Nô vương cùng Lâu Lan vương đang muốn đi tới điện dùng điểm tâm sáng, vừa vặn đi ngang qua đình viện liền nhìn thấy một màn trước mắt.
Ma Da Đồng nhìn thấy bộ dáng kiếp sợ của phụ vương mình, chắc là bị hiểu lầm rồi, vội vàng giải thích: "Phụ vương, chúng ta không làm cái gì, biểu ca hắn...hắn chỉ là muốn ôm ôm ta..."
Lời này vừa nói ra, Mộ Dung Nhan cảm thấy sự tình càng bôi càng đen, không khỏi trách chính mình lo lắng không chu toàn, nàng ấy dù sao vẫn không phải mẫu phi mình, hai người tuổi xấp xỉ , ôm nhau cùng một chỗ, người bên ngoài sẽ nghĩ như thế nào...
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?