Thớt ngựa kia chở A Mộc và Sở Hạ Đề rong ruổi trên đại thảo nguyên Mạc Bắc rộng lớn vô ngần, gió thổi cỏ lay, có thể nhìn thấy dê bò khắp nơi.
A Mộc cảm giác trái tim mình xóc nảy theo lưng ngựa, không ngừng phập phồng cao thấp.
Sở Hạ Đề tựa vào lòng nàng, ba ngàn tóc đen theo gió phất phơ, thiên ti vạn lũ lướt qua mặt nàng, làm nàng cảm thấy quen thuộc lại mê say.
Một màn này, cứ cảm thấy như mình đã từng trải qua...Chẳng lẽ là ở kiếp trước?
Cũng không biết chạy trên đại thảo nguyên vô biên vô hạn bao lâu, hai người cuối cùng chạy tới một thôn trấn náo nhiệt trước khi mặt trời lặn.
"Nơi này là đâu?" A Mộc nhìn dòng người ồn ào đổ về thôn kia, mở miệng hỏi.
"Nghe nói hôm nay ở nơi này có lễ hội lửa trại, chúng ta đừng nghĩ gì cả, vui chơi cho thoải mái thôi." Sở Hạ Đề nói xong liền cười chạy chậm vào thôn, lẫn vào đám người.
A Mộc vội đi theo, sợ mình lạc mất. Nàng thầm nhủ, ta vốn đâu nghĩ gì...
"A Mộc, ngươi tới nếm thử chân dê nướng của đại thảo nguyên chúng ta đi!" Sở Hạ Đề cười, nhét một miếng thịt dê lớn vào miệng A Mộc.
"Ha ha, thế nào? Ăn ngon không?" Sở Hạ Đề nhìn A Mộc đang liều mạng phình quai hàm nhai nuốt, cười đến cúi gập người.
"A Mộc, ngươi đi bắn cái vòng bạc kia xuống cho ta." Sở Hạ Đề chỉ vào một cái vòng rực rỡ muôn màu treo trên vách tường của chủ quán, nói.
"Ta...ta không biết bắn tên..." A Mộc kinh hoàng chối.
"Xùy, sao ngươi lại không biết chứ! Ta nói ngươi biết thì ngươi chính là biết!" Sở Hạ Đề chống eo, bốc đồng nhíu mày.
"Aish! Nam nhi trên thảo nguyên nào có ai không biết bắn tên! Ngươi mau tới bắn đi!" Ngay cả chủ quán cũng đem cung tiễn nhét vào tay A Mộc, hắn thầm nghĩ, thật đúng là tên ngốc, cô nương xinh đẹp như thế đã lên tiếng rồi mà còn lằng nhằng mãi.
"Vậy được rồi, ta thử xem..." A Mộc giương cung lên, nhưng khoảnh khắc nàng kéo dây cung, trước mắt bỗng nhiên vụt hiện cảnh chiến trường giết chóc, mà chính mình đang ở trên chiến trường kéo cung bắn tên.
Sở Hạ Đề ở một bên thoáng thấy mặt mày A Mộc trở nên lạnh lùng, môi mỏng mím chặt, trong lòng không khỏi cả kinh, đây không phải là vẻ mặt của Mộ Dung Nhan sao...
"Vút" một tiếng, mũi tên kia vừa lúc xuyên qua chiếc vòng bạc trên tường, nhưng A Mộc còn không buông cung, cảnh chiến trường trước mắt còn không có tán đi, hình như có một bóng dáng đơn thương độc mã cưỡi ngựa chạy về phía mình, là ai?
"Này!" Sở Hạ Đề mạnh mẽ đẩy A Mộc một phen: "Ngươi ngẩn ra làm gì thế?!"
Lâu như vậy tới nay, nàng vẫn nghĩ mình hẳn hy vọng Mộ Dung Nhan có thể khôi phục kí ức, nhưng vừa rồi, nàng đột nhiên phát hiện, mình đã sớm không hy vọng A Mộc biến trở về Mộ Dung Nhan.
"Ta cũng không biết...A! Không ngờ ta lại bắn trúng!" A Mộc bị Sở Hạ Đề đẩy một chút, thế này mới lập tức phục hồi tinh thần, giương mắt nhìn, không ngờ tài bắn cung của mình lại chuẩn xác đến thế.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?