🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT] Tước Linh Mộng Vũ [Khúc 1 – Hồng Nhan Thiên]

[BHTT] Tước Linh Mộng Vũ [Khúc 1 – Hồng Nhan Thiên]


Chương 39: Tiểu Thế Tử

Tiểu Đề tựa hồ mưu sinh ở hoàng thành Hách Đồ Nhĩ Đốn của Hung Nô, nàng ấy thường xuyên chạy tới bên đó làm việc, có khi về trong ngày, có khi lại đi mất vài ngày.

Mỗi lần nàng ấy trở về, đều cứng rắn cùng mình chen chúc trên một cái giường.

Kỳ thật đều là nữ hài tử, A Mộc vốn cũng không ngại, nhưng tư thế ngủ của Tiểu Đề thật sự rất kinh tâm động phách.

Thường xuyên mình nửa đêm tỉnh lại liền phát hiện nàng ấy giống một con bạch tuộc, ôm chặt mình đến suýt hít thở không thông.

Hơn nữa sau đó đến mùa hè, Tiểu Đề mặc lại càng ít, mỗi khi da thịt bóng loáng của nàng gần sát mình, A Mộc đều cảm thấy trái tim mình không hiểu sao bắt đầu đập nhanh hơn, làm cho nàng có phần không biết làm sao.

Ngày một ngày trôi qua, trong nháy mắt, lại hạ đi đông đến.

Đã nhiều ngày, A Mộc thường xuyên nằm mộng, ở trong mộng luôn có một nữ tử mặc bạch y nhẹ nhàng vỗ về mặt mình, khóc với mình, nói cho mình biết, nàng phải đi...

Mà mỗi lần A Mộc nghe xong đều không hiểu sao cảm thấy lòng đau xót, nhịn không được muốn ôm nữ tử ấy vào lòng, hy vọng nàng đừng đi.

"Rốt cục ngươi mơ thấy gì?" Sở Hạ Đề hồ nghi hỏi, A Mộc này, hai ngày qua mỗi lần hỏi nàng ta, nàng ta cũng không chịu nói, hôm nay nhất định phải tra ra được manh mối!

A Mộc sao có thể nói với Sở Hạ Đề, một nữ tử như nàng lại mơ thấy một nữ tử khác, lại còn ở trong mộng muốn ôm người ta nữa, chuyện như thế quả thật quá khó mở miệng.

Nàng trầm mặc một hồi, đáp: "Kỳ thật cũng không có gì...chúng ta ngủ tiếp một hồi đi, trời còn chưa sáng đâu."

"Không được! Ngươi có nói không! Cẩn thận ta cắt lưỡi ngươi!" Nói xong, Sở Hạ Đề liền vươn tay muốn lấy kiếm dưới đệm giường.

Trước kia nàng muốn thử xem võ công của A Mộc còn không, liền rút kiếm đuổi theo nàng ta chạy khắp phòng, phát hiện nàng ấy đã không nhớ một chút võ công nào cả.

Sau trận đòn đó, A Mộc đối với Sở Hạ Đề càng không dám ngỗ nghịch, nói gì nghe nấy.

"Được được được, ta nói! Ta nói!" A Mộc sợ tới mức trên mặt thất sắc.

"Nói mau! Nói mau!" Sở Hạ Đề không kiên nhẫn thúc dục.

"Khụ khụ, chính là mơ thấy một người, luôn ở trong mộng vỗ về mặt ta, khóc với ta, nói với ta nàng ấy phải đi, ta cảm thấy khổ sở, cũng rất muốn xông lên ôm nàng ấy, muốn nàng ấy đừng đi nữa..." A Mộc nuốt nước miếng, mặt hồng lên nói ra.

"Nam nhân hay nữ nhân?" Sở Hạ Đề nghe xong, trực tiếp nhất châm kiến huyết* hỏi.

(*nói thẳng vào chỗ trọng điểm)

"Khụ khụ, có lẽ...hình như...có lẽ...đại khái là một nữ nhân..." A Mộc gian nan nói.

"Rốt cuộc là nam hay nữ?!" Sở Hạ Đề muốn nổi giận.

"Nữ nhân!" A Mộc vội trả lời.

Sở Hạ Đề cúi đầu, trầm mặc không nói, sau một lúc lâu, đột nhiên ngẩng đầu lên, ngọt ngào cười với A Mộc.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...