Tô Luân không khỏi lui lại một bước, nhưng vì cái gì mình phải lùi lại...
Hắn bất quá chỉ có một người, chẳng lẽ mấy vạn đại quân của mình còn sợ hắn sao?
Giết hắn...nhất định phải giết hắn!
Tô Luân lại phất phất tay, chỉ thấy phía sau ào lên vô số cung tiễn thủ.
"Bắn!" Tô Luân nhìn chằm chằm Mộ Dung Nhan, tay cương giữa lưng chừng thật lâu, cuối cùng vung thật mạnh hạ lệnh.
Rốt cuộc biết vì sao ở Vu Tư Quan phụ vương lại tha cho ngươi, nếu không phải bởi vì ngươi trêu chọc người ta yêu nhất, ta cũng muốn buông tha ngươi...
"Vút, vút, vút". Mấy trăm mũi tên sắc nhọn đồng thời bắn về phía Mộ Dung Nhan, trong nháy mắt giữa không trung lại cực kỳ giống pháo hoa đầy trời.
Mộ Dung Nhan hai tay dồn lực, xoay tròn ngân thương trong tay, thế nhưng lại gần như chắn được toàn bộ mấy trăm mũi tên này.
"Lại bắn!"
"Bắn tiếp!"
"Toàn bộ bắn cho ta!" Tô Luân hổn hển quát.
Chung quy Mộ Dung Nhan tiêu hao hết nội lực, trên người cuối cùng cũng trúng lên.
Vài miệng vết thương điên cuồng đổ máu, thân mình lảo đảo, trước mắt tối sầm.
Nàng không khỏi thầm nghĩ, lần này...sợ thật sự không sống nổi...
Tô Luân tạm thời thu tay, hô lên với Mộ Dung Nhan: "Nếu ngươi quỳ xuống cầu xin ta tha thứ, cũng cam đoan với tiểu Vương sẽ vĩnh viễn không bước vào lãnh thổ Hung Nô, ta sẽ tha chết cho ngươi!"
"Ha ha ha ha!!!" Mộ Dung Nhan nghe xong, lại đột nhiên ngửa đầu cười ha hả, vẻ mặt điên cuồng. Nàng lấy ngân thương chỉ vào Tô Luân, thét lên: "Hung Nô tiểu nhi! Mơ một giấc mộng xuân thu gì thế?! Cho dù ta có đổ giọt máu cuối cùng, cũng tuyệt không quỳ trước ngươi!!!"
Nói xong, Mộ Dung Nhan thế nhưng lại bẻ gãy từng mũi tên trên người, ngân thương bay múa, cuồng tiếu nhằm phía Tô Luân.
Tô Luân không khỏi lui lại một bước, hắn hô: "Bắn! Tiếp tục bắn cho ta! Không được dừng!"
Thực xin lỗi...
Ta biết cả đời này ta có lỗi với rất nhiều người, nói lời xin lỗi rất nhiều lần...
Nhưng mà, đây là một lần cuối cùng...
Thực xin lỗi...Ca nhi...
Ta không trở về được...
Mộ Dung Nhan đã không biết trên người mình rốt cuộc trúng bao nhiêu mũi tên, nàng chỉ biết mình sắp gục xuống.
Nhưng không thể ngã xuống...Ít nhất không thể gục ngã ở chỗ này...
Nàng rốt cuộc không nhấc nổi chuôi ngân thương trong tay, một khi đã như vậy, kia liền đành phải làm thế...
Trên mặt Mộ Dung Nhan nổi lên ý cười cực nhạt, đem đầu thương hướng xuống đất, đâm vào bùn đất.
Tô Luân không rõ chi tiết, lại tạm thời để binh lính dừng bắn tên.
Mộ Dung Nhan cắm đầu thương ổn định xuống đất, liền rốt cuộc không chống đỡ được thân mình, người hơi chúi tới trước, mà đuôi thương liền vừa lúc chống lên khôi giáp của nàng, làm cho nàng như trước không ngã, ứng với câu nói ban nãy, 'Cho dù ta có đổ giọt máu cuối cùng, cũng tuyệt không quỳ trước ngươi!'
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?