Mộ Dung Huyền đứng trên cao, nhìn đệ đệ mình, không biết hắn đã đứng trong tuyết múa bao nhiêu lần "bảy mươi hai chiêu Dương gia thương pháp", trong lòng nặng nề thở dài.
Hắn biết, Dương Đại Vi đối với Mộ Dung Nhan mà nói, là chân chính về mặt ý nghĩa thầy tốt bạn hiền, hai người từng sóng vai múa thương, đánh hạ bao nhiêu chiến dịch lớn nhỏ...Lần này bởi vì hắn nhất thời xúc động làm cho Dương Đại Vi mất đi tánh mạng, nhất định làm cho nội tâm hắn tràn ngập tự trách, áy náy, hối hận cùng thống khổ khó có thể xóa nhòa.
Aish, lần này...sợ là Thất đệ sẽ không nhanh như vậy có thể thoát ra...
Đêm khuya, chỗ quân doanh Hung Nô.
Doanh trướng của Hung Nô Vương tử Tô Luân, một ngọn đèn mỏng manh lúc sáng lúc tối.
"Vương tử điện hạ, nếu nguyện ý xuất thủ tương trợ, sau khi sự thành, Đại Yên Thái Tử ta chắc chắn sẽ cho điện hạ không ít ưu việt." Một vị nam tử toàn thân hắc y ẩn trong bóng tối đứng trong doanh trướng, không thấy rõ ngũ quan, thanh âm nghe vào tai có chút tang thương.
"Bớt sàm ngôn đi, ngươi chỉ cần làm cho hai người bọn hắn ra khỏi thành Khố Luân là được, còn lại tiểu Vương đều có an bài!" Tô Luân bá đạo mở miệng.
"Được được được, chỉ nguyện Vương tử điện hạ đừng giống lần đó ở Vu Tư Quan, lại nhân từ nương tay..." Hắc ý nam tử kia yếu ớt nhắc nhở.
"Hừ, lần trước tiểu Vương không ở đó, lần này nhất định dạy cho bọn hắn có chạy đằng trời!" Ánh mắt Tô Luân lóe lên hàn quang.
"Kia vi thần trước thay Thái Tử điện hạ tạ ơn Vương Tử!" Hắc ý nam tử cung kính cúi đầu với Tô Luân, khóe miệng gợi lên một mạt tươi cười ý vị thâm trường.
***
Thành Khố Luân, trung ương giáo trường.
"Tứ ca, ta không muốn đánh giặc nữa...Ta muốn trở về..." Mộ Dung Nhan ném ngân thương trong tay xuống, đầu đầy mồ hôi thở hổn hển ngã trên mặt đất, nhả khói trắng, nhắm mắt thì thào.
Mộ Dung Huyền ngồi tại chỗ, ánh mắt dừng trên khuôn mặt thở hổn hển bi ai của Mộ Dung Nhan, sau một lúc lâu, thế nhưng cũng học Mộ Dung Nhan, ngả người nằm xuống cạnh.
Mộ Dung Nhan nghe được động tĩnh, mở hai mắt, nhìn thấy Mộ Dung Huyền cũng nằm, trong lòng không hiểu sao giật mình kinh ngạc, vội vàng muốn nhỏm dậy.
"Ngươi không cần đứng lên." Mộ Dung Huyền thản nhiên nói: "Hai huynh đệ chúng ta đã nhiều năm rồi không sóng vai nằm như thế này..."
Quãng thời gian Mộ Dung Huyền dạy Mộ Dung Nhan tập võ, mỗi khi hai người luyện đến mệt mỏi, sẽ cùng sóng vai nằm như thế, hơi nghỉ ngơi một chút. Cũng chỉ có lúc đó, Mộ Dung Huyền mới có thể có vẻ mặt ôn hòa cùng Mộ Dung Nhan tán gẫu một vài đề tài lí thú của thiếu niên.
Năm đó, tiểu Mộ Dung Nhan híp mắt cười, chỉ vào đám mây trên bầu trời nói: "Tứ ca tứ ca, ngươi xem đám mây trên trời kia có giống Linh nhi mà chúng ta nhặt được không?"
"Ha ha, ta thấy nó không giống một con yến tước nho nhỏ, rõ ràng càng giống một con đại bàng giương cánh phi cao." Mộ Dung Huyền mỉm cười đáp.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?