Chương 19: Hối không kịp
Tiêu Tử Yên yên lặng ngồi bên cạnh Mộ Dung Nhan, vừa cầm bầu rượu châm rượu cho hắn, nhìn đôi môi mỏng khẽ mím chặt của hắn, không khỏi lại ngẩn ngơ ngây ngốc...
Mộ Dung Nhan làm sao lại không biết tình ý của Tiêu Tử Yên đối với mình, chỉ là trong lòng đã sớm có Lãnh Lam Ca, vô luận thế nào cũng không có cách đáp lại phần tình cảm này của nàng ấy, cho nên đành phải mắt nhìn thẳng, cúi đầu thưởng thức bạch ngọc giới chỉ trên tay.
Mà trong lòng Tiêu Tử Yên lại suy nghĩ là, aish, chẳng sợ dù ngươi không liếc mắt nhìn ta một cái, nhưng nếu có thể như hiện tại vẫn cứ để ta ở bên cạnh ngươi thế này, ta cũng thực vui mừng...
Lần đầu tiên Tiêu Tử Yên hi vọng bữa tiệc rượu này đừng chấm dứt quá nhanh, nếu có thể cứ tiếp tục kéo dài mãi thì tốt...
Hồi lâu, vài vị đại nhân cuối cùng đều say, chỉ có Mộ Dung Huyền tửu lượng rất tốt, cùng Mộ Dung Nhan không hề uống rượu là còn hoàn toàn thanh tỉnh.
Mộ Dung Nhan dở khóc dở cười nhìn Lãnh Thừa Tướng say đến ngã trái ngã phải, thầm nghĩ, không ngờ phụ thân của Ca nhi lại...thú vị như vậy...
Nhưng một lát sau, lời mà Lãnh Hựu nói ra lại làm cho Mộ Dung Nhan cảm thấy không thú vị chút nào...
Lãnh Hựu bưng chén rượu, lắc lư lảo đảo đến trước mặt hai vị điện hạ, lơ đãng liếc Mộ Dung Nhan một cái, sau đó cười nói với Mộ Dung Huyền: "Tề Vương điện hạ, lão phu...lão phu có một yêu cầu quá đáng!"
Mộ Dung Huyền cười nói: "Thừa Tướng quá lời, chỉ cần chuyện mà bổn vương có thể làm, Thừa Tướng cứ nói đừng ngại."
"Lão phu có một tiểu nữ là vân anh chưa gả, tên gọi Lam Ca, điện hạ hẳn...cũng gặp qua. Lão phu tưởng đem tiểu nữ...phó thác cho điện hạ, không biết ý của điện hạ như thế nào?" Lãnh Hựu nương men say, nói ra lời này.
Một câu đó, tựa như một chiếc cự chuỳ nặng nề, làm Mộ Dung Nhan trong lúc nhất thời cảm thấy trước mắt chợt tối, trong tai ù ù, miệng đắng chát, cả người không thể ức chế run rẩy, muốn nói gì đó, lại phát hiện hai đầu gối mềm nhũn. Nếu không phải Tiêu Tử Yên tay mắt lanh lẹ đỡ kịp thì cơ hồ sẽ té xỉu.
Mộ Dung Huyền nghe rồi, cũng chấn động, thầm nghĩ, thì ra Thất đệ còn chưa nói cho Lãnh tướng quan hệ với nàng ấy sao...Trong nội tâm chậm rãi dâng lên một tia vui vẻ, nhưng sau khi hắn thoáng thấy vẻ mặt khiếp sợ cùng thần sắc suy sụp của Mộ Dung Nhan, lại có chút không đành lòng, lập tức liền bất động thanh sắc nói: "Lãnh đại nhân, ngài uống say rồi!"
"Ha ha, Lãnh đại nhân ánh mắt thật tốt! Tề Vương điện hạ là nhân trung long phượng, Lãnh gia thiên kim lại khuynh quốc tuyệt sắc, hai người quả nhiên trời đất tạo nên một đôi!" Trầm Kỳ nhìn chất tử của mình, cười vang nói.
"Cũng chưa hẳn! Thiên hạ này trừ vị thiên kim đó của Lãnh Thừa Tướng, lại có thể có nữ tử nào xứng đôi được với Tề Vương điện hạ đâu!" Hồ Lượng kia cũng không quên vuốt mông ngựa Mộ Dung Huyền.
"Ha ha, Hồ đại nhân đêm nay cuối cùng cũng nói được một câu thật sự!" Trương Lập Văn bưng chén rượu, nửa như trào phúng, cười nói.
Bạn thấy sao?