Chương 82: 82
Kỳ thật Lương Sơ Lam tỉnh lại rất nhanh, không nỡ ngủ, hoặc ít nhiều lo lắng Trần Mặc sẽ đi, sau khi ngủ được mấy chục phút đã tỉnh lại.
Không thấy Trần Mặc, nàng phản xạ có điều kiện bật dậy từ trên giường. Nhìn quần áo được xếp gọn gàng chỉnh tề, màn kéo lại, hết thảy đều giống một giấc mộng. Chỉ có phần eo đau nhức cùng cảm giác ê ẩm ẩn ẩn truyền đến từ hạ thân làm cho Lương Sơ Lam biết những gì phát sinh vừa rồi cũng không giả.
Nàng cũng không biết vì cái gì trái tim mình vẫn đập rộn ràng, vẫn sợ hãi, liền đeo kính lên, mặc một lớp quần áo mỏng manh, đi qua phòng khác. Nhìn Trần Mặc đang ngơ ngác ngồi trước cửa sổ, mái tóc rũ trên trán, ngón tay mảnh khảnh áp lên mặt, bàn tay nâng cằm, nét ngưng trọng cùng sự phân vân nghi hoặc trên mặt càng sâu đậm sau mỗi lần hô hấp.
Lương Sơ Lam thở phào nhẹ nhõm, sau khi nhìn thấy Trần Mặc vẫn ở đây liền có chút an lòng. Tình yêu làm người ta trầm luân tựa như một thứ độc dược trí mạng, làm cho mỗi một khoảnh khắc đều trở nên lo được lo mất.
"Chị tỉnh rồi?" Trần Mặc theo ảnh ngược phản chiếu trên cửa sổ nhìn thấy Lương Sơ Lam đứng xa xa không nói lời nào đang nhìn mình, quần áo mỏng manh làm cho dáng người mạn diệu như ẩn như hiện. Bởi lo lắng tìm người, Lương Sơ Lam cũng không mặc quá chỉnh tề, không giống dĩ vãng khi mặc đồ công sở chỉn chu, hiện tại nàng lại tản ra nét thanh nhã mang theo quyến rũ, làm cho Trần Mặc trong lúc nhất thời rung động tâm thần. Chỉ là, lý trí làm cho hết thảy trở nên dị thường lúng túng.
"Ừ." Lương Sơ Lam gật gật đầu, nàng vốn muốn hỏi Trần Mặc có mệt không, nhưng nghĩ đến những gì mới xảy ra vừa rồi, lại thoáng đỏ mặt. Vô luận đã trôi qua bao lâu, ở trước mặt Trần Mặc, Lương Sơ Lam cảm thấy mình vẫn dễ dàng đỏ mặt như thế.
Nàng đến gần một chút, Trần Mặc cũng đứng lên, ánh mắt đồng thời rơi lên người Cảnh Ý đang nằm ngủ trên sô pha không hề cố kỵ, không buồn không lo. Ánh mắt Trần Mặc vụt sáng mà rời rạc, mang theo cảm xúc không được tự nhiên. Lương Sơ Lam thật cẩn thận kéo cô qua, tuy Trần Mặc theo bản năng né tránh làm cho Lương Sơ Lam vẫn có chút đau lòng, nhưng nghĩ lại trước kia người đưa tay ra luôn là Trần Mặc, hiện tại đổi lại là mình cũng thấy có lý.
Vết sẹo không lành lại nhanh như vậy, huống chi lại là một vết thương đã lâu không chữa trị, cứ để mặc nó hư thối tanh tưởi.
"Mặc Mặc, em nghe tôi nói xong rồi mới quyết định được không? Tôi có rất nhiều điều muốn nói với em."
"Ừ, chị nói đi. Hai năm, quả thật có thể xảy ra nhất nhiều chuyện." Trần Mặc không nhìn ánh mắt Lương Sơ Lam, cúi đầu, không biết trong lòng đang suy nghĩ gì.
"Chính xác mà nói thì là.......804 ngày." Lương Sơ Lam hơi cười khổ, đẩy gọng kính, thần sắc cũng có chút ảm đạm, dù sao đoạn ký ức sống không bằng chết đó ai cũng không muốn nhắc lại một lần nữa. Từ khi Trần Mặc đi rồi, mỗi ngày nàng đều đếm thời gian trôi qua, trôi qua không có kết cấu gì, trôi qua không có hy vọng. Bởi vì nàng không biết Trần Mặc có còn trở về không, cho nên hiện tại nàng hết sức quý trọng cơ hội thứ hai mà ông trời bố thí cho mình.
Bình luận