🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 72: 72

Hạ Đông Noãn được Y Vận Hàm cùng đi chung về căn nhà ấm áp đáng yêu. Viên Cầm cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, về nhà rồi có xảy ra chuyện gì cũng sẽ không liên quan đến mình, mấy ngày qua nói dối không ít, khi báo cáo với phu nhân, cố ý bỏ qua chuyện của đại tiểu thư và Y tiểu thư, toàn thân vẫn trong trạng thái căng thẳng cao độ, nói cái gì cũng phải lưu ý trăm lần.

Viên Cầm cảm thấy mình sống đến ngần này tuổi cũng chưa từng mệt mỏi tâm thần như vậy, hiện tại nhìn căn biệt thự rộng lớn này miễn bàn thân thiết biết bao. Ngay cả hành vi ôm nhau thật lâu của hai người kia rơi vào mắt cũng không chói mắt như khi ở bệnh viện.

Chẳng qua vừa bấm chuông, người giúp việc mở cửa rồi, người đầu tiên nhìn thấy chính là Diệp Văn Phương đang ngồi trên ghế sô pha đẹp đẽ quý giá, khí thế và khí chất kia tuyệt đối như máy bay chiến đấu của lão Phật gia. Ba người đều cả kinh.

"Mẹ?!"

"Phu nhân?!" Hai người bật thốt.

"Sao thế, mọi người nhìn thấy tôi kinh ngạc đến vậy cơ à?" Ánh mắt Diệp Văn Phương lướt qua, không buông tờ báo trên tay xuống, nhưng tầm mắt lại hơi dừng trên người Y Vận Hàm trong chốc lát, có chút thâm ý nhìn nhìn, nụ cười tiêu chuẩn trên mặt lại vẫn không hề biến đổi.

"Phu nhân, tiểu thư, tôi đem hành lý lên phòng trước." Viên Cầm ở Hạ gia nhiều năm như vậy, vừa thấy thần sắc Diệp Văn Phương liền biết không khí không đúng. Phu nhân nghiêm túc như thế, vậy chứng tỏ có người sắp bị khai đao, mình vẫn nên đi trước để giữ toàn thây. Cụp mi buông mắt nói, nhìn thấy Diệp Văn Phương gật gật đầu, liền như được đại xá, nhanh như chớp cầm hành lý lên lầu.

"Mẹ, ha ha, sao trở lại cũng không nói một tiếng, có mệt không? Cũng không tới bệnh viện đón con nữa?"

Hạ Đông Noãn lập tức sáp lại làm nũng, trong giọng nói lộ vẻ oán trách, chỉ là trong lòng cũng rất kỳ quái khi mẹ luôn thích trò chuyện với mình tại sao lại không nói một câu nào đã về, quanh thân còn tràn ngập áp suất thấp như vậy, rất làm cho người ta sinh nghi.

"Hẳn con cũng không hy vọng mẹ tới bệnh viện đón con mà."

Tuy nói với Hạ Đông Noãn, ánh mắt lại nhìn Y Vận Hàm. Một câu không nặng không nhẹ, lại làm cho trong lòng hai người đồng loạt như trùng xuống, mặt Hạ Đông Noãn lập tức như dài ra. Trong lòng Y Vận Hàm như nghiêng trời lệch đất, trên mặt lại không biểu hiện mảy may.

"Mẹ, mẹ nói gì thế?! Sao con lại không hy vọng mẹ đến chứ!"

Hạ Đông Noãn không biết Diệp Văn Phương rốt cuộc đã biết những gì, cũng không biết rốt cuộc bà biết đến mức nào, đành phải nói lảng đi.

"Được rồi, không có gì, vết thương trên lưng đỡ hơn chưa? Hiếm khi tiểu Hàm đến đây, cùng ăn cơm tối nhé."

Hạ Đông Noãn nhìn Y Vận Hàm, nhẹ nhàng lắc đầu: "Tốt hơn nhiều ạ, nhưng mà chị, chị Hàm hình như có hẹn rồi, phải không?"

"Dì Diệp, tối nay con có hẹn rồi ạ, ngại quá, để lần sau được không ạ?"

"Hẹn bạn trai à?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...