🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 7: 7

Trần Mặc nằm trên giường không ngừng cười ngây ngô, đến hai giờ sáng cũng không buồn ngủ chút nào, cầm di động lăn qua lộn lại, muốn nhắn tin cho Lương Sơ Lam, lại sợ lúc này chắc làm phiền nàng nghỉ ngơi, đành phải tự mình gõ từng chữ thổ lộ nỗi nhớ nhung trong lòng, sau đó lại xoá từng chữ một đi, viết viết rồi xoá xoá, nghịch vui vẻ đến quên trời đất. Lúc cô xoay người đến không biết bao nhiêu lần, Hạ Đông Noãn nằm ở giường dưới rốt cuộc không thể nhịn được nữa nhỏ giọng gọi: "Mặc Mặc, cậu chưa ngủ à?"

Trần Mặc bị doạ cho chết khiếp, vào thời gian này, theo lý thuyết một người thuộc tính như heo giống Hạ Đông Noãn hẳn là đã sớm ngủ say như chết rồi, sao có thể còn nói chuyện với mình được chứ, chắc không phải bị Tiểu Thiến nhập vào người đâu nhỉ?!

"Cậu là người hay quỷ?"

"Có mà cậu thì có, tôi đây là ngủ không được!"

"Tiểu Noãn, cậu sao thế? Dĩ nhiên lại không ngủ được?! Có chuyện gì xảy ra à?"

Hạ Đông Noãn mất ngủ, đây là chuyện kỳ lạ, còn quái dị hơn chuyện Lưu Tường* chuyển qua múa bale thay vì chạy điền kinh.

(*Vận động viên điền kinh nổi tiếng)

"Mặc Mặc, hôm nay cậu học tiết của Lương Sơ Lam thế nào?" Trong đầu Hạ Đông Noãn vẫn tua đi tua lại những gì xảy ra giữa mình và Y Vận Hàm. Trước mắt nàng vẫn là dáng vẻ Y Vận Hàm khoe khoang quyến rũ, giữa những ngón tay còn quẩn quanh lắng lại hơi ấm hai người trao nhau, hơi chóp mũi cũng tựa hồ ngửi thấy hương nước hoa Miss.Dior mới nhất từ trên người Y Vận Hàm lưu lại, làm thế nào cũng không tản đi. Đặc biệt lúc cô đưa nàng tới dưới lầu ký túc, nàng dĩ nhiên lại có một chút, đúng, chỉ một chút thôi, cảm giác lưu luyến, loại cảm xúc vô cớ này hại nàng lần đầu tiên từ lúc chào đời tới nay trằn trọc khó ngủ như vậy.

Loại cảm giác này rất kỳ quái, cũng quá mê người, cả người đều âm ấm lâng lâng. Hạ Đông Noãn cảm thấy mình nhất định phải tìm đề tài khác để dời đi lực chú ý của mình một chút, liền nghĩ tới Trần Mặc một lòng muốn tiếp cận Lương Sơ Lam, không biết rốt cục cô có thành công không, thấy cô cũng không ngủ được liền mở miệng hỏi thăm một chút.

Mà nghe được câu hỏi của Hạ Đông Noãn, dòng suy nghĩ của Trần Mặc lại bay tới quãng thời gian buổi tối lúc tiết học chấm dứt, Lương Sơ Lam giữ một mình cô ở lại kia, một màn ấy thật giống như cuốn phim chiếu lại trước mắt cô. Tuy nói chỉ tiếp cận nho nhỏ, nhưng cứ nghĩ đến cảnh Lương Sơ Lam ngượng ngùng ngoái đầu nhìn lại cùng da thịt non mềm phủ một tầng son hồng kia cũng đủ khiến Trần Mặc tâm hoa nộ phóng.

Nhớ lại cảnh tượng lúc tan học ngày ấy, Trần Mặc đứng trên bục giảng cố ý dùng ánh mắt ẩn tình nhìn Lương Sơ Lam, nũng nịu nhỏ nhẹ nói: "Giáo sư Lương, xin hỏi có chuyện gì cần dặn dò ạ?"

"Uhm, bạn học Hạ, phiền em thống kê cách thức liên lạc một chút, viết danh sách ra giấy, đến cuối giờ thì đưa cho tôi, có vấn đề gì không?" Nhìn khuôn mặt quyến rũ của Trần Mặc, Lương Sơ Lam đột nhiên cảm thấy khoảng cách như vậy có phải hơi thân cận quá mức không, khiến cho nàng sắp gần như không nhìn rõ toàn bộ khuôn mặt của Trần Mặc. Nhưng không thể phủ nhận cô sinh viên trước mặt có phần rung động lòng người, là mỹ nữ trong vô số mỹ nữ mà nàng đã từng thấy trong nhiều năm dạy học qua như vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...