Chương 58: Cho dù con là đàn ông, cũng vẫn kém hắn mười vạn tám ngàn dặm.
Một xấp giấy A4 cùng một tập ảnh chụp hoặc lớn hoặc nhỏ, hoặc mờ hoặc rõ của Trần Mặc được vứt lên bàn trà trong xe Lincoln. Trần Thượng Vũ lẳng lặng nhìn phản ứng của Trần Mặc, đã lâu lắm rồi ông không cẩn thận nhìn con gái mình như vậy, nhưng con người một ngày nào đó cũng phải già đi, sẽ luôn có một ngày bắt đầu thêm quý trọng tình thân, lại càng sợ hãi cô đơn. Cảm giác đó mấy năm nay càng sâu đậm. Từ khi từ biệt ở Hải Nam, Trần Thượng Vũ quả thực cũng phát hiện mình càng ngày càng nhớ con gái của mình, mà công ty to như vậy càng cần một người thừa kế. Một ngày nào đó, toàn bộ công ty dược Khánh Thái sẽ trở thành tài sản của Trần Mặc.
Ở tuổi này ông nghĩ tới việc đi tìm Trần Mặc trò chuyện một chút, nhưng Trần Mặc hoàn toàn không cho ông cơ hội. Điện thoại trực tiếp từ chối, tin nhắn trực tiếp xoá bỏ, thậm chí thẻ vô hạn có thể tuỳ tiện sử dụng cô cũng không đụng đến một xu, căn bản vốn không để vào mắt người cha như ông. Trần Thượng Vũ có thể đi lên địa vị này, cũng không phải dạng người lương thiện gì. Biện pháp đường hoàng không thể hiểu được con gái mình, nên đương nhiên ông phải áp dụng hành vi ngầm, chẳng qua trong lòng ông cũng không có ác ý. Xa cách quá lâu, làm cho ông cũng chỉ có thể dựa vào thứ đó để tới gần Trần Mặc.
Mới đầu khi điều tra được Trần Mặc thích một cô gái, lại còn là một giáo sư, Trần Thượng Vũ phi thường kinh ngạc, mà chuyện đó lại rất dễ dàng tra được, bởi vì Trần Mặc căn bản không hề cố ý che dấu. Thám tử mà Trần Thượng Vũ tìm tới đương nhiên cũng không kém, đều là tay già đời, qua một thời gian, chuyện tình giữa con gái và Lương Sơ Lam ông đều nắm trong tay.
Làm cha, dù đứng ở lập trường nào, cân nhắc lo lắng ra sao, ông đều không hy vọng Trần Mặc tiếp tục khăng khăng một mực kiên trì. Dùng góc độ mà cái gì cũng phải tính toán của thương nhân để xem xét, tình yêu đó của Trần Mặc là một canh bạc có đi không có về, mà Lương Sơ Lam chỉ là một phần thưởng kèm thêm của lợi nhuận mà thôi. Càng khoa trương hơn là, Lương Sơ Lam là một cô gái, con gái mình cũng là một cô gái, đây là chuyện xã hội bài xích, không cho phép.
Nhưng xem những gì Trần Mặc trả giá cùng ánh mắt cô nhìn Lương Sơ Lam trong ảnh chụp, Trần Thượng Vũ liền biết cô đã động chân tình. Ông không phải chưa từng có tuổi trẻ, tự nhiên biết động tình sẽ làm cho chỉ số thông minh của một người thành số không. Ông vẫn luôn cho rằng đây là bởi vì Trần Mặc còn trẻ, trong xã hội có rất nhiều người quen cả nam lẫn nữ, chỉ cần thành công, dạng gì cũng sẽ nhào tới thôi.
Mà chuyện sau đó càng làm cho người làm cha này cảm thấy Lương Sơ Lam cũng không phải người tốt gì, tối thiểu trong lòng cũng không có khả năng giống con gái mình, coi tình yêu cao hơn hết thảy. Nhưng dù sao ông cũng đã từng trải, từng vấp ngã, cũng biết nếu không bị tổn thương thì Trần Mặc sẽ vĩnh viễn không trưởng thành được.
Đây là điểm mà ông khác biệt người khác. Từ nhỏ ông đã không bồi dưỡng Trần Mặc giống như thiên kim tiểu thư, đây là xã hội nhược nhục cường thực, cho dù là phú nhị đại, cho dù là quý tộc, đứng ở vị trí càng cao, lại càng có người muốn đẩy ngươi từ trên xuống dưới.
Cho nên, phải mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức ngay cả kẻ địch nhìn thấy cũng phải sợ. Đây cũng là vì sao Trần Thượng Vũ cũng không ngăn cản Trần Mặc đi thích, huống chi, ông hiện tại căn bản vốn cũng không có biện pháp ngăn cản Trần Mặc thích ai. Cái mà ông biết rõ nhất chính là thiết kế để người khác đi vào con đường mà mình đã dựng sẵn, thận trọng từng bước.
Bình luận