Chương 53: Nhắc lại quá khứ, không được tự nhiên
Nhân lúc Lương Sơ Lam ở trong bếp đại chiến cùng các loại nguyên vật liệu, Trần Mặc cũng ngồi yên không được, đứng lên đi lại khắp nơi, dù sao cũng là nơi Lương Sơ Lam ở, Trần Mặc vẫn tràn ngập nhiệt tình lẫn hiếu kỳ. Nhìn đông nhìn tây, giống một chú chuột tò mò dễ thương. Khi tiến vào khu nhà này liền cảm nhận được hơi thở xa xưa toát lên từ những ngôi nhà ở đây, rất có điểm đặc sắc từ thời của cha mẹ Lương Sơ Lam, chắc hẳn là nhà mà đơn vị phân cho, đại khái sau lại mua luôn căn bên cạnh, cho nên mới có diện tích như hiện nay.
Tuy phòng ốc hơi cũ, nhưng phi thường sạch sẽ, trang hoàng cổ sắc cổ hương, chưa nói tới phong cách, nhưng chim sẻ tuy nhỏ vẫn đủ ngũ tạng. So với căn biệt thự to lớn lại trống rỗng doạ người không có một chút cảm giác tình người của Trần Mặc, căn hộ nho nhỏ này lại làm cho cô thoải mái hơn nhiều lắm. Cô đã bắt đầu ảo tưởng mình về sau cũng có thể cùng Lương Sơ Lam có một căn hô nho nhỏ, ấm áp thế này.
Phòng khách không lớn, trên bàn trà bằng trúc đặt phía trước sô pha có hai cái tẩu cùng một cái gạt tàn, xem ra bác trai hẳn là người nghiện thuốc. Đi ra ban công, dĩ nhiên lại thấy rất nhiều cây cỏ, sạch sẽ đến mức không giống như cảm giác vốn nên có bùn đất ở đó, ngay cả cành cũng được tỉa tót cực kỳ có quy luật.
Trần Mặc vuốt ve một phiến lá xanh rất lớn, nhìn hoa lan, ngẫm lại cũng biết chủ nghĩa cây cỏ hoàn mỹ như thế chắc hẳn là bởi vì chủ nhân cũng mắc chứng này nên mới có thể làm chúng nó cũng trở nên nhìn như hoa giả thế, đương nhiên lời này không thể để cho Lương Sơ Lam nghe được, nếu không khẳng định sẽ bị Hàn Băng Chưởng của nàng đánh chết. Bất quá, cũng bởi vì nàng, cho nên làm cho Trần Mặc vốn không thích thú gì thực vật lại cũng tràn ngập cảm giác thân thiết đối với đám hoa hoa cỏ cỏ này.
Đi vào phòng trong, cô thật sự không ngờ người con gái nhìn thuộc dạng ngự tỷ, băng sơn như Lương Sơ Lam thế nhưng lại có một căn phòng nhỏ cổ điển lại chất đầy đồ đến thế. Căn phòng rất sạch sẽ, nhưng có rất nhiều thứ, ngay cả trên giường cũng đặt mấy quyển sách. Trần Mặc cầm lấy quyển [Phân tích cổ văn], phát hiện quyển sách này sắp sửa bị Lương Sơ Lam xem nát rồi, quả nhiên nàng rất thích công việc của mình, thực chuyên nghiệp mà.
Trên chiếc bàn nhỏ có rất nhiều vở, có bút ký có tư liệu, Trần Mặc thế mà còn phát hiện một quyển nhật ký. Đương nhiên cho dù cô có tò mò chết mất cũng không dám đọc lén, dù sao với sự hiểu biết về Lương Sơ Lam của cô, không biết nếu mình làm thế thì nàng sẽ giận đến đâu. Cô hy vọng có một ngày Lương Sơ Lam sẽ tự mình chủ động giao ra, như thế cô sẽ hạnh phúc phát điên.
Xoay người qua bên trái, trên tường có rất nhiều khung ảnh chụp bằng gỗ, Trần Mặc nhìn từng cái một. Đa số là ảnh chụp chung cùng cha mẹ, còn có ảnh chụp đủ loại tốt nghiệp. Thì ra khi Lương Sơ Lam vẫn còn là một tiểu loli cũng đã là một mỹ nhân, hơn nữa khí chất băng sơn đã bắt đầu toát ra ngoài. Nhưng thật ra nàng giống ba hơn một chút, không phải nói con gái lớn lên giống ba là có phúc đó thôi.
Lương Sơ Lam trước kia mặt trái xoan, có vẻ từ nhỏ đã không thích cười, vẻ mặt trong mỗi bức ảnh chụp đều thuần một vẻ lạnh nhạt, giống như bối cảnh gì cũng đều không thể lưu lại dáng hình lạnh lùng xinh đẹp đó. Cho dù trong bức ảnh tốt nghiệp có nhiều người đến vậy, Trần Mặc vẫn có thể liếc một cái là nhận ra Lương Sơ Lam, khí chất điềm đạm, lại vĩnh viễn nổi bật hơn người. Mà trong con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng kia tựa hồ toát lên cảm giác mà lứa tuổi đó không nên có.
Bình luận