Chương 25: 25
Ngồi trên xe không ngờ lại là Trần Thượng Vũ một thân Âu phục thẳng thớm mới vừa phát biểu trên sân khấu xong. Trần Mặc mở to hai mắt nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, giống như căn bản không thể tin nổi lại có thể thật sự chạm mặt dưới tình huống này.
"Mặc Mặc. Ba ba rất nhớ con!" Thanh âm của người đàn ông trong xe thoáng khàn khàn, thậm chí còn từ tính hơn khi truyền ra từ trong microphone, trong ánh mắt có một loại ma lực tích tụ qua năm tháng, thâm thuý cũng không doạ người, thân thiết rồi lại xa cách, ông ta mỉm cười không nhanh không chậm bật thốt lên hai tiếng nói với Trần Mặc, tựa như bạn bè cũ nhiều năm không gặp, ẩn chứa rất nhiều cảm xúc phức tạp, khiến người ta không hình dung được, chỉ là trong ánh mắt chợt loé lên chút bối rối. Trần Thượng Vũ ra vẻ bình tĩnh lại vẫn có chút khẩn trương cùng chờ mong, chỉ có điều phần chờ mong này lại bị che dấu sâu đậm.
Trần Mặc ngược lại, nháy mắt trở nên suy sụp, sắc mặt cũng dị thường tái nhợt.
Lương Sơ Lam nhìn về phía Trần Mặc, lại quay đầu nhìn về phía Trần Thượng Vũ, qua gọng kính là ánh mắt giật mình kinh ngạc. Nhìn kỹ mắt, mũi, môi hai người quả thật có vài phần tương tự. Đều mắt ngọc mày ngài, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt tinh xảo. Chỉ là thân thể Trần Thượng Vũ cường tráng hơn một chút, theo tuổi tác qua đi, một ít ấn ký không thể xoá nhoà của thời gian lưu lại thật ra lại càng khiến khuôn mặt tuấn lãng của Trần Thượng Vũ có vẻ thu liễm hơn rất nhiều, không giống Trần Mặc, mang theo sức sống vô hạn của tuổi thanh xuân và vẻ đẹp hoang dã có tính xâm lược mười phần.
Không ngờ ông ta lại là ba của Mặc Mặc? Lương Sơ Lam đè nén nỗi kinh ngạc trong lòng, đứng một bên. Trần Thượng Vũ đột nhiên xuất hiện thế nhưng lại xoa dịu một chút không khí thiếu chút nữa giương cung bạt kiếm giữa nàng và Trần Mặc.
Ba? Trần Mặc không biết trong từ điển của mình còn có từ "ba" này không nữa, dòng kí ức ngày thơ ấu tựa như lốc xoáy giằng xé linh hồn cô, không biết muốn kéo cô đến nơi nào.
"Ba ba, bao giờ ba về, Mặc Mặc rất nhớ ba!"
"Ngoan, ba ba bận rồi, cuối tuần sẽ dẫn con đi công viên trò chơi."
"Được đó được đó. Mặc Mặc nhất định sẽ ngoan ngoãn."
Nhưng cái cuối tuần đó vẫn cứ kéo dài mãi, kéo dài tới rất nhiều rất nhiều cuối tuần, thân ảnh kia vẫn không hề xuất hiện, Trần Mặc bắt đầu không còn chờ mong, không còn hy vọng gì vào người đàn ông đẹp trai mà mọi người đều nói mình rất giống ông ta cùng mình chơi xếp gỗ, cùng mình đi công viên trò chơi nữa.
Mãi đến sau đó, trong nhà không ngừng có đồ đạc bị đập vỡ, mỗi lần ba ba về đều cãi nhau với mẹ, sau đó mẹ sẽ ôm mình khóc. Sau đó cãi nhau rất lớn, những khi có cơ hội duy nhất để gặp ba cũng sẽ bị dì Thuý kéo tránh đi.
Mẹ đã không còn dáng vẻ tao nhã hiền thục lúc xưa, vừa khóc vừa mắng ba: "Anh mà còn đi tìm con hồ ly tinh kia thì đừng về cái nhà này nữa."
Ba ba một mình uống rượu, hết ly này đến ly khác đổ vào miệng mình, ánh mắt chứa đầy sự phức tạp mà Trần Mặc nhìn không hiểu. Ông ta không quan tâm đến mẹ, mỗi lần mẹ khàn cả giọng, ông ta đều ném lại một xấp giấy gì đó rồi nghênh ngang mà đi.
Bình luận