🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 15: 15

"Hắt xì, hắt xì......"

Trần Mặc quấn chặt chăn, không ngừng hắt hơi.

Quả nhiên, không nên nói mạnh miệng, trúng gió rồi, có lẽ là do trời phạt đây mà. Thân thể vốn vẫn nghĩ là kim cương bất hoại, sau khi trải qua cơn mưa tẩy lễ đã quyết đoán đổ bệnh. Hơn nữa thường những người không hay bị bệnh thì một khi bệnh sẽ nghiêm trọng hơn những người hay ốm vặt nhiều.

"Mặc Mặc, cậu đúng là cậy mạnh mà. Thật là!" Hạ Đông Noãn vừa quở trách vừa đau lòng pha thuốc rót nước. Thật sự không biết cô gái này nghĩ gì, dĩ nhiên dưới tình huống trời nổi mưa lớn lại tới làm con lừa cống hiến sức lực cho người ta. Nàng thật muốn bổ đầu cô ra để nhìn xem có phải bên trong toàn rơm không.

"Làm sao chứ, hắt xì, sao tôi biết, biết mình sẽ bị cảm chứ!"

"Dầm mưa ngâm nước lâu là điều kiện đầy đủ để bị cảm đó được chưa! Cậu là không biết kiến thức cơ bản đấy hay là bị Lương Sơ Lam mê hoặc đến không biết trời cao đất rộng gì rồi!"

"Tôi sai rồi! Tiểu Noãn, tôi nằm nghỉ đây, ngủ một lát sẽ khá hơn!"

"Trước uống thuốc đã, lần sau mà còn như thế thì tôi sẽ không để ý đến cậu nữa!"

"Được được được, tiểu Noãn tốt nhất!"

Trầm Mặc không ngừng cười làm lành, tiểu Noãn hình như thật sự giận. Trần Mặc nhíu chặt đôi mi thanh tú, thuốc pha nước uống là thứ đồ khó uống nhất, không đắng không ngọt, mùi còn khó chịu đến mức khiến người ta muốn ói, nhưng đầu thật sự rất nặng lại rất đau, choáng váng đến nỗi trong mắt bay đầy sao.

"Mặc Mặc, hình như cậu bị sốt!" Hạ Đông Noãn rút nhiệt kế kẹp dưới nách Trần Mặc ra, nhìn nhìn, sợ tức mức mặt mày xanh mét, 38 độ, xem như sốt cao.

"Không được, cậu phải tới bệnh viện! Trong phòng chúng ta không có thuốc hạ sốt."

Không thèm nhiều lời, Hạ Đông Noãn định tóm Trần Mặc, lôi ra khỏi ổ chăn.

"Mệt quá, để tôi ngủ một lúc đi."

Trên mặt Trần Mặc ửng hồng không bình thường, nói chuyện cũng ngày càng mơ hồ, cứ cảm thấy thân thể giống ngọn lửa, lại vừa đón gió liền lạnh run lên. Lảm nhảm mấy câu, đầu liền gục xuống, tựa vào vai Hạ Đông Noãn liền ngất đi.

"Mặc Mặc."

"Ừm~"

Hạ Đông Noãn nhẹ nhàng đẩy đẩy Trần Mặc, lại chỉ nhận được vài tiếng nỉ non, để Trần Mặc một mình đợi trong phòng thì Hạ Đông Noãn lại lo lắng, mà không uống thuốc thì cơn sốt chắc chắn sẽ không hạ, trong phòng lại không có thuốc, Sam và Lôi Lôi đều đã đi học, trong chốc lát chưa thể về, hơn nữa một lát nữa chính nàng cũng phải đi học. Điều này khiến Hạ Đông Noãn rất bất lực.

Ngay lúc Hạ Đông Noãn đang rối rắm không biết làm thế nào mới tốt thì điện thoại reo vang.

Di động của Trần Mặc đặt ở đầu giường rung lên, Hạ Đông Noãn bắt máy nghe mới phát hiện là Lương Sơ Lam gọi.

"A lô, bạn học Hạ, hôm qua cảm ơn em."

Hạ Đông Noãn vừa nghe thấy "bạn học Hạ", khẽ giật thót, suýt chút nữa nói ra mình là Hạ Đông Noãn, may mắn phản ứng chậm nửa nhịp.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...