Chương 13: 13
Chua sót thì chua sót, mờ mịt thì mờ mịt, đối với thái độ hoang mang của mình, Hạ Đông Noãn cũng không muốn ngay mới sáng sớm kể cho Trần Mặc đang bị Lương Sơ Lam mê hoặc đến thần hồn điên đảo chuyện mình dây dưa không rõ với một cô gái, nếu nói với Mặc Mặc mình có chút hảo cảm không bình thường với hồ ly tinh kia, chắc chắn sẽ bị cười nhạo rồi nghe lải nhải đến chết mất.
Cho nên, Hạ Đông Noãn đành nói lảng sang chuyện khác, nàng biết chỉ cần nhắc đến Lương Sơ Lam, mọi tế bào của Trần Mặc đều sẽ chuyển hướng về người đó, theo lý thuyết thì hẳn có thể tránh được một kiếp.
"Chỉ là mấy chuyện linh tinh thôi, nhìn cậu sắc mặt hớn hở thế, chắc tiến triển không tệ với Lương Sơ Lam nhỉ?"
Quả nhiên, Trần Mặc vừa nghe đến ba chữ "Lương Sơ Lam", mắt liền loé kim quang.
"Hắc hắc, nói sao nhỉ, đến gần rồi, mình phải không ngừng cố gắng mới được!"
"Giả dối, đồng chí cách mạng này, vậy rốt cuộc hai người tiến triển đến bước nào rồi?" Hạ Đông Noãn bực bội nhìn đoá hồng yêu diễm mĩ lệ tỏ vẻ mê gái với một bông hoa tuyết.
"Hắc hắc, có thể đến bước nào chứ, cứ từ từ sẽ đến. Trước chậm rãi xâm nhập vào cuộc sống của nàng. Có điều mọi việc đều theo chiều hướng tốt đẹp."
Hạ Đông Noãn trợn mắt liếc Trần Mặc một cái, người ta nói những cô gái đang yêu đều là người mù kẻ điếc, Mặc Mặc còn chưa yêu đã trúng độc quá sâu, trong lòng thầm nghĩ nếu thật sự yêu rồi thì có lẽ cho dù Lương Sơ Lam muốn cô hái trăng trên trời xuống thì cô cũng sẽ điên khùng chạy đi mượn thang mất thôi.
Chỉ là Hạ Đông Noãn chưa từng nghĩ sau này khi mình rơi vào lưới tình cũng sẽ mù quáng vì một người khác như vậy, không tiếc đào trái tim mình ra để đối xử tốt với người kia.
"Chúc mừng cậu, rốt cục có cơ hội làm hư Lương Sơ Lam. Cậu chờ mình một chút, hôm nay mình cùng đi Khoa nhân văn với cậu."
"Hả? Cậu tới đó làm gì?"
"Xin nghỉ phép giùm một giáo sư. Cô ấy...không khoẻ."
"Một giáo sư??? Ai thế?"
"Lo cho tốt Lương Sơ Lam của cậu trước đi! Lắm chuyện!"
Trần Mặc "xì~" một tiếng.
"Tuỳ cậu tuỳ cậu, mình đi tìm Lam mỹ nhân thân yêu của mình đây." Toàn bộ trái tim Trần Mặc đều đặt hết lên người Lương Sơ Lam, khó tránh khỏi lơ là Hạ Đông Noãn. Nếu là bình thường, kiểu ngượng ngùng dị thường, nói chuyện trốn đông trốn tây như thế, chỉ nói một nửa nhất định Hạ Đông Noãn sẽ khiến Trần Mặc chú ý, chỉ là lần này cô không hề nhìn ra chỗ bất thường nào của Hạ Đông Noãn cả.
Có lẽ cũng bởi vì như thế, một quãng thời gian sau đó, Hạ Đông Noãn thiếu cơ hội để trao đổi thấu hiểu lẫn nhau, nàng chỉ có thể một mình đối mặt với thế giới tình cảm trống rỗng của bản thân, không có gì để đối chiếu, từng bước một dò dẫm đi trên con suối tình yêu, té ngã rồi lại bò lên. Thế cho nên sau khi mọi chuyện xảy ra, lúc hai người gặp lại nhau, vì chuyện đó khiến Trần Mặc không thể không thầm oán Hạ Đông Noãn.
Bình luận