Chương 97: 97
Sở Nhược Du không có ở trường, nơi đây trở lại đúng với bản chất của nó, một địa điểm làm việc.
Khu nhà ở của giáo viên cũng bớt đi vài phần ấm áp, chỉ còn là một ký túc xá bình thường.
Vân Hồi Chi mỗi ngày đều mở cửa phòng Sở Nhược Du, có khi vào ngồi một lát, có khi chỉ nhìn một cái rồi đi.
Thói quen tan làm trở về, hai người cùng nhau làm việc hoặc trò chuyện một lát, đến khi chỉ còn lại một mình, cô không biết phải nói chuyện với ai, trong lòng có chút nóng nảy.
Nhưng cũng chỉ là xa nhau mấy ngày, thật sự không cần thiết phải làm như thể đang chịu cảnh phòng không gối chiếc.
Cho nên cô cũng đang cố gắng khắc phục sự khó chịu, cố gắng làm cho mình bận rộn với những việc không liên quan đến Sở Nhược Du.
Giải trí, làm việc, phát triển sở thích mới, tâm sự với bạn bè, lên kế hoạch cho kỳ nghỉ.
Nghỉ đông chắc chắn phải về trấn Kiêm Gia một chuyến, nếu Sở Nhược Du muốn đi, vậy cùng nhau là tốt nhất.
Nếu Sở Nhược Du không rảnh hoặc không muốn đi, cô sẽ một mình lên đường.
Mấy ngày nay cô rất bận, tương đương với việc làm chủ nhiệm lớp tạm thời mấy ngày, trường học, học sinh, phụ huynh, đủ mọi phương diện đều có việc chờ cô, đây vẫn là trong tình huống Sở Nhược Du đã xử lý một phần từ xa.
Mỗi ngày vừa mở mắt đã sợ có việc, vì thế cô bớt đi vẻ vui cười dịu dàng thường ngày, tuy không nghiêm nghị bằng Sở Nhược Du, nhưng học sinh trong khoảng thời gian này rõ ràng cũng sợ cô hơn nhiều.
Khi trách nhiệm đè nặng lên vai, làm một giáo viên, chỉ có tính cách tốt thôi là vô dụng. Kỹ năng giảng dạy, năng lực quản lý, mức độ hiểu biết về học sinh, đều vô cùng quan trọng.
Cô khâm phục Sở Nhược Du, bởi vì khi Sở Nhược Du không xin nghỉ, mỗi ngày phải xử lý biết bao nhiêu việc vặt, có khi một cuộc điện thoại của phụ huynh cũng có thể nói chuyện cả nửa tiếng.
Vậy mà vẫn có thể đồng thời lo cho gia đình và cô, vừa chăm sóc người nhà, vừa dành thời gian cho cô.
Vì trước đó Sở Nhược Du đeo vòng tay vàng, đám học sinh đã mạnh dạn suy đoán, thế nên bây giờ lại suy diễn rộng hơn, hỏi Vân Hồi Chi có phải Sở lão sư đi kết hôn rồi không.
Vân Hồi Chi nghe những lời vô nghĩa này liền thấy bực bội, lạnh lùng ném một cái nhìn "câm miệng" xuống dưới.
Phát xong bài tập nghỉ đông của các môn, cô mới nói: "Đừng đoán mò nữa, nhà Sở lão sư có việc gấp. Nếu không cô ấy đã rất có trách nhiệm, không thể nào xin nghỉ cuối kỳ được."
Đám học sinh nghĩ lại cũng thấy đúng, Sở lão sư đã dạy chúng hơn một năm, về cơ bản chưa từng xin nghỉ.
Sắp nghỉ đông rồi, kết hôn cũng không cần thiết phải vội vàng làm trong hai ngày này.
Thế là thoáng chút thất vọng, không có chuyện gì để hóng, thật vô vị.
Vân Hồi Chi chịu thua đám học sinh, rời phòng học chuẩn bị đi họp, ở dưới lầu khu dạy học gặp phải Lưu Phục lão sư.
Bạn thấy sao?