🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT] NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI

[BHTT] NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI


Chương 96: 96

Thời tiết thật đẹp.

Đi dưới ánh nắng rực rỡ của ngày đông, bên ngoài bức tường cao của bệnh viện là muôn vàn cảnh tượng của cuộc sống thường nhật, đủ loại âm thanh hòa quyện vào nhau, tạo nên một khu phố nhộn nhịp, hỗn tạp.

Thời điểm này là ấm áp nhất, trong không khí lơ lửng vô số hạt bụi nhỏ li ti mà mắt thường có thể nhìn thấy, mấy chú mèo hoang lười biếng dạo bước.

Vân Hồi Chi chậm rãi tránh một chiếc xe đạp điện đi ngược chiều, chuyển sang đi dọc theo chân tường.

Cô lang thang không mục đích, đưa tay ra ngoài, chưa kịp nắm lấy ánh mặt trời, hơi ấm trong lòng bàn tay đã bị cái lạnh vô hình nuốt chửng.

Ngón tay bị thổi đến đau rát, cô lại cho tay vào túi.

Buổi sáng chưa kịp ăn, vừa tỉnh dậy đã vội vàng đi xem Trình Vận, sau đó liền đến bệnh viện.

Bệnh viện đông nghẹt người, có thể thấy dù là ngày nghỉ lễ vui vẻ, vẫn có không ít lý do để ăn mừng, nhưng dường như tất cả chỉ là lời cầu chúc mang tính tượng trưng. Biết bao điều tốt đẹp được người ta gửi gắm, thế mà bệnh tật chẳng vì thế mà thuyên giảm chút nào.

Sinh lão bệnh tử, chưa từng chậm lại dù chỉ một khắc.

Lúc này, Vân Hồi Chi đói đến mức bước chân có phần lảo đảo. Không phải không thể gọi cơm hộp, chỉ là cô muốn ra ngoài đi dạo một lát.

Trên đường lớn, ai nấy đều bận rộn với chuyện riêng của mình, ngay cả những con mèo cũng đang có việc để làm. Điều đó khiến cô thoáng chốc bối rối.

Bởi vì Vân Hồi Chi là người duy nhất nhàn rỗi, như thể chẳng có ai hay điều gì trên thế gian này cần đến cô.

Khi có đủ kiên nhẫn để mở ảnh đại diện của Sở Nhược Du, bình tĩnh đọc tin nhắn nàng gửi đến, Vân Hồi Chi đã ăn cơm xong, nạp đủ năng lượng, có sức lực, cũng không còn lạnh nữa.

Và cô đã phơi đủ nắng, đang định đưa Trình Vận và Dung Mẫn về nhà.

Lúc này tâm trạng cô đã tốt hơn nhiều, cho nên cô đơn giản trả lời "Em không sao".

Thật ra cũng có chút chuyện, cảm xúc của cô quả thực bị ảnh hưởng, nhưng không quá nghiêm trọng.

Chẳng qua bây giờ cô không có thời gian để nói kỹ, cũng không muốn nói chuyện không vui với bạn gái qua màn hình, biết đâu càng nói càng tệ.

Sở Nhược Du chắc cũng đang bận, cứ để nàng bận trước đã.

Dù sao cũng sẽ có lúc rảnh rỗi.

Trình Vận vừa về đến nhà đã đỡ hơn nhiều, cười nói với Dung Mẫn, còn đòi ăn này ăn nọ, nhưng vì cổ họng đang viêm nên bị từ chối.

Vân Hồi Chi ngồi trong phòng cô bé một lúc, thấy cô bé hoạt bát trở lại cũng yên tâm, dịu dàng lại có lỗi mà cười với cô bé, xoa mặt cô bé nói: "Xin lỗi nhé, là chị sơ ý quá, làm em bị bệnh."

Trình Vận nghe những lời này có chút buồn, ra vẻ người lớn thở dài, rồi dựa vào đầu giường màu hồng.

Vân Hồi Chi cười, "Sao vậy?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...