🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT] NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI

[BHTT] NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI


Chương 95: 95

Tan làm, trong không gian riêng tư, Sở Nhược Du ôm chặt Vân Hồi Chi một cái thật lâu.

Vân Hồi Chi hỏi, điều ước năm mới của mình có phải đã dọa nàng rồi không.

Sở Nhược Du đáp, có một chút, lần sau nói cho một mình nàng nghe là được rồi.

Lại khen: "Hát rất hay, bạn gái của chị thật đa tài đa nghệ."

Nàng đưa tay xoa xoa đầu Vân Hồi Chi.

Vân Hồi Chi được khen, vừa mừng thầm vừa cúi đầu ngoan ngoãn để nàng xoa.

Nàng thường xuyên nghe thấy Vân Hồi Chi ngâm nga hát, lúc ở trấn Kiêm Gia, dù là hát hay huýt sáo, Vân Hồi Chi lúc nào cũng thích tạo ra chút động tĩnh.

Đến nỗi Sở Nhược Du thường tò mò, không biết em ấy đang vui vẻ điều gì.

Nhưng cũng không chịu đi hỏi cô, dù sao chỉ cần vẫy tay một cái, người nào đó họ Vân liền mang theo tâm trạng vui vẻ chạy đến trước mặt.

Bài dân ca đó, Sở Nhược Du cũng đã từng nghe trên điện thoại và trên xe của Vân Hồi Chi, lúc nghe không cảm thấy gì đặc biệt, chỉ thấy dễ nghe.

Nhưng khi Vân Hồi Chi đứng trước mặt mọi người, hát chay một bài hát mình yêu thích, thể hiện giọng hát dịu dàng trong trẻo và khí chất tự tin tràn đầy, ánh mắt ngưỡng mộ của học sinh khiến Sở Nhược Du cảm nhận được một sự rung động chưa từng có.

Hóa ra Hồi Chi mà nàng đã quen thuộc, lại có thể dễ dàng thu hút được ánh mắt chú ý và sự yêu thích của người khác.

Nàng vẫn luôn biết điều này, nhưng khi tận mắt chứng kiến, vẫn khó có thể bình tĩnh.

Về việc đón giao thừa, Vân Hồi Chi có rất nhiều ý tưởng.

Sở Nhược Du lại không có tâm trạng đó, gần đây nàng nhiều việc, mệt đến mức chỉ muốn về nhà sớm, nghỉ ngơi ở nhà suốt kỳ nghỉ.

Điều này Vân Hồi Chi hoàn toàn có thể hiểu được, cũng mừng vì nàng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Yêu đương không cần vội vàng, sự lãng mạn có thể để dành từ từ nói sau, sức khỏe và cảm xúc luôn là ưu tiên hàng đầu, vì thế cô gạt bỏ hết mọi kế hoạch của mình.

Chờ Sở Nhược Du tan làm, cô cũng trở về nhà họ Trình.

Căn nhà của cô tạm thời vẫn chưa thể ở được.

Để sớm có thể dọn vào ở, Vân Dũng đã mua cho cô một căn nhà hoàn thiện, nhưng vẫn cần trang trí đơn giản, còn cần một thời gian nữa mới có thể vào ở.

Mấy ngày nay cô đang chọn đồ nội thất, cố ý hỏi ý kiến của Sở Nhược Du.

Sở Nhược Du nói cứ chọn theo sở thích của mình, dù sao cũng là nơi cô ở sau này, không cần thiết phải nhượng bộ bản thân.

Vân Hồi Chi cười nói đây coi như là phòng tân hôn của chúng ta.

Vốn dĩ chỉ là lời nói đùa vui vẻ, nói ra để cùng nhau vui vẻ, bản thân cô cũng không suy nghĩ gì nhiều.

Nhưng biểu cảm của Sở Nhược Du lúc đó lại rất ý vị sâu xa.

Không thể coi là không vui, nhưng cũng chẳng vui vẻ gì cho lắm.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...