🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT] NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI

[BHTT] NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI


Chương 92: 92

Giữa nhịp sống đều đặn và phong phú, mùa đông đến bất ngờ, áo bông mới mặc lên người chưa được mấy ngày, tuyết đã rơi.

Một lớp mỏng phủ lên, phóng tầm mắt nhìn ra xa, giống như ánh trăng mùa hè rắc đầy ngọn cây.

Điều khác biệt là, ánh trăng mùa hè nóng bỏng, còn tuyết dù mỏng cũng mang theo hơi lạnh buốt người.

Vân Hồi Chi có chút bực bội vì mình dạy tiếng Anh chứ không phải thể dục, giáo viên thể dục không cần phải trông coi giờ đọc sớm và tự học tối, cũng không cần phải dạy tiết đầu tiên vào buổi sáng.

Mùa hạ thu dậy sớm không khó, nhưng gió lạnh buốt xương, trời còn chưa sáng hẳn đã phải rời giường thì đau khổ hơn nhiều.

Cho nên mỗi sáng chạm mặt Sở Nhược Du, cô luôn nhíu mày, vẻ mặt không giận cũng không hờn, chỉ như bị ai đó bắt nạt, đáng thương vô cùng.

Phần lớn thời gian cô đều cười, sức sống dồi dào đến mức không thể tưởng tượng, dù có dạy liền mấy tiết, trở về văn phòng vẫn không hề tỏ ra mệt mỏi.

Vì thế Sở Nhược Du nhìn thấy bộ dạng đó của cô liền có chút buồn cười, để cô ngủ thêm một lát, bớt đi một đoạn đường bị gió lạnh thổi, nên vào những ngày Vân Hồi Chi có giờ đọc sớm hoặc dạy sớm, nàng sẽ đến nhà ăn giúp cô mang về bữa sáng, mua cho cô ly cà phê mà cô muốn uống.

Vào văn phòng, đặt lên bàn làm việc của cô, một cách công khai.

Các giáo viên khác cũng không hỏi han gì, mang cơm là chuyện rất bình thường, Sở lão sư quan tâm Vân lão sư hơn một chút cũng không phải ngày một ngày hai.

Chờ Vân Hồi Chi đến văn phòng, trực tiếp hâm nóng ăn vài miếng rồi mới đi trông giờ đọc sớm hoặc đi dạy.

Điều này làm Vân Hồi Chi rất vui, nhưng cô có thể dậy được thì vẫn cố gắng dậy, "Chị cứ mua giúp em hoài, em ngại lắm."

Không cảm thấy đây là chuyện gì quan trọng, Sở Nhược Du như không nghe rõ, kỳ quái liếc nhìn cô một cái.

"Thứ nhất, có hay không có Vân lão sư, buổi sáng mùa đông chị đều phải đến nhà ăn ăn sáng."

"Thứ hai,"

Nàng hạ giọng chỉ đủ hai người nghe thấy: "Chị bằng lòng để người mình thích ngủ thêm một lát, có vấn đề gì sao?"

Không vấn đề gì.

Người được nàng thích liền vui vẻ hưởng thụ bữa sáng mùa đông.

Có khi món cô thích sẽ bị đổi thành sữa bò nóng hoặc sữa đậu nành, Sở Nhược Du "tự ý quyết định" giúp cô sắp xếp khẩu phần ăn, cô cũng đều không sao cả.

Vân Hồi Chi bưng ly sữa đậu nành táo đỏ đứng trước cửa sổ văn phòng, trên bậu cửa sổ đặt vài chậu cây mọng nước được mấy vị giáo viên tỉ mỉ chăm sóc, ngoài cửa sổ là những bông tuyết bay lả tả, trời đất như hòa làm một.

Trong văn phòng ấm áp sáng sủa, mấy ngọn đèn từ sáng đến tối, hương trà đậm từ những chiếc cốc của các giáo viên lan tỏa, tiếng đọc sách lanh lảnh vang vọng khắp khu dạy học.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...