Chương 84: 84
Trời quang mây tạnh, nửa thành phố cỏ cây xác xơ.
Trước khi kéo rèm cửa sổ, Vân Hồi Chi đưa mắt ngắm nhìn khung cảnh thành phố một lượt. Kiến trúc ở Hạ Thành đồ sộ mà rộng lớn, dường như có thể dễ dàng nuốt trọn những ai tìm đến nó.
Thành phố nơi đường chân trời lọt vào tầm mắt, chỉ khiến người ta ngưỡng mộ và kính nể, chứ không thể cảm nhận được sự tinh tế hay dịu dàng.
Nhưng hiện tại, cô không cảm thấy Hạ Thành chẳng hề liên quan gì đến mình nữa, bạn gái của cô là người nơi đây.
Cô cũng xem như nửa người Hạ Thành rồi.
Cô dùng rèm cửa ngăn cách tầm mắt.
Trong lòng cứ lặp đi lặp lại, dư vị dáng vẻ của Sở Nhược Du khi tỏ tình với cô.
Dù mới chỉ trôi qua chưa đầy hai mươi phút.
Ban đầu khi mới phải lòng Sở Nhược Du, là dáng vẻ chẳng coi cô ra gì, ấy thế mà lại luôn thích trêu ghẹo cô vài câu.
Vân Hồi Chi thích sự thành thục của nàng, thích nét dịu dàng và phong tình nàng vô tình để lộ, cũng thích vẻ kiêu ngạo cao quý khi nàng trêu chọc mình.
Nhưng Sở Nhược Du tỏ tình với cô lúc này, lại thành kính và trịnh trọng, ánh mắt ngập tràn vẻ phức tạp, vừa muốn nâng niu chiếm lấy cô làm của riêng, lại vừa sợ sẽ mang đến cho cô trải nghiệm không tốt.
Sao một người phụ nữ hư hỏng lại có thể thâm tình đến thế chứ?
Có lẽ từ lần đầu tiên Vân Hồi Chi bật khóc nức nở trước mặt nàng, phát hiện nàng hoảng hốt dùng tay hứng lấy nước mắt của mình, cô đã nhận ra nàng thực sự rất hợp để yêu đương.
Sau này khi biết nàng từng thầm yêu người khác suốt mười mấy năm, nói không đau lòng thì sao có thể. Nhưng cũng chính vì điều đó, nàng lại càng chờ mong một người chung tình.
Muốn nhìn thấy dáng vẻ nàng nghiêm túc yêu mình.
Quả nhiên, đã thấy được rồi đó sao.
Vân Hồi Chi hiểu, mình xuất hiện vào đúng thời điểm, tất cả dường như đều là số mệnh an bài.
Nếu như cô gặp Sở Nhược Du sớm hơn, khi đó Nhậm Dư Hàm còn chưa kết hôn, Sở Nhược Du vẫn còn dây dưa chưa dứt, e rằng nàng cũng chẳng có tâm trí nào mà để ý đến cô.
Chỉ có mùa hè năm nay, sau khi Sở Nhược Du đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ, lại vô tình lướt thấy bài đăng quảng bá thị trấn nhỏ của cô – một cô nàng đang lúc "lên cơn", rồi tìm đến gặp mặt cô.
Sau đó thì tình cảm cứ thế mà không thể cứu vãn.
Cho đến bây giờ yêu nàng, bằng lòng chấp nhận nàng.
Phía sau, Sở Nhược Du tắm xong, thay một bộ đồ ngủ, từ phòng tắm bước ra. Muốn ngủ trưa thì đương nhiên thay đồ ngủ sẽ thoải mái hơn.
Hôm nay không có việc gì, thời gian đủ để các nàng tiêu xài, tâm trạng nhất thời như ở Kiêm Gia, cái cảm giác chậm rãi ấy khiến mây và không khí dường như cũng đang vội vã trôi đi.
Bạn thấy sao?