Chương 83: 83
"A! Chị có ý gì?!"
Vân Hồi Chi không rảnh để tâm đến việc bị cắn trộm một miếng, chuyện này cũng không quan trọng, dù cho Sở Nhược Du có cắn cô thêm một miếng nữa cô cũng chịu.
Hai tay cô lần lượt vịn lấy vai và eo Sở Nhược Du, như thể sợ người ta muốn chạy mất, mắt mở to mà hỏi.
Sở Nhược Du thoát khỏi vòng tay cô, không nhanh không chậm: "Chị đâu có ý gì."
"Sao chị lại không có ý gì được!"
Vân Hồi Chi sốt ruột hẳn lên, giọng điệu cao lên rồi lại vội vàng dỗ dành nàng: "Chị là người có ý tứ nhất."
Cô lắc lắc thân trên của Sở Nhược Du.
Cuộc đối thoại bị ngắt quãng như vậy, Sở Nhược Du bật cười, nhưng lại không còn giữ được cảm xúc và dũng khí để nói tiếp nữa.
"Thời gian không còn sớm, nên ra sân thể dục rồi."
Vân Hồi Chi không đồng ý: "Không được!"
Khẽ đẩy đôi môi đang chu lên của cô trở lại, rồi lại nhướng hai bên khóe môi lên trên, Sở Nhược Du vừa xoa nắn cô vừa dịu dàng nói: "Hai ngày nay bận, không muốn nói chuyện. Đợi bận xong, chúng ta tìm một chỗ nói chuyện cho đàng hoàng nhé?"
Thời gian cũng thật sự không còn sớm nữa, tiếng nhạc ở sân thể dục đã vang lên rồi, hơn nữa ở sân trường Sở Nhược Du quả thật không thể nào thoải mái được, Vân Hồi Chi có lẽ cũng hiểu.
Dù đáy lòng tò mò đến chết đi được, cũng rất nóng vội, muốn Sở Nhược Du nói ra những ẩn ý trong lời nói, nhưng kiểu chuyện này sao có thể vội vàng được chứ.
"Ừm, vậy chị hôn em một cái đi."
Sở Nhược Du không hề động đậy, mỉm cười hỏi cô: "Lần trước em làm đồ ăn cho chị là món gì?"
Vân Hồi Chi nhướng mày, vẻ mặt như thể chị mà không ăn được thì đúng là không có phúc khí, "Có món súp lơ chị thích ăn, còn có cả canh xương hầm nữa đó."
Sở Nhược Du lại đưa tay sờ lên lông mày cô, nàng như thể muốn chạm vào từng đường nét trên ngũ quan của Vân Hồi Chi.
Thần sắc ấm áp, rồi lại hôn nhẹ lên má Vân Hồi Chi một cái thật trong trẻo.
"Tuy không ăn được món ngon em làm, nhưng cảm ơn tấm lòng của em. Cũng muốn nói lời xin lỗi với em, đã phụ tấm lòng của em."
Nếu khi đó Vân Hồi Chi nói thẳng ra chuyện mình tự tay nấu ăn, nàng có lẽ sẽ không vội vàng trở về.
Có lẽ sẽ lại gọi điện thoại về nhà, hỏi rõ xem có thể về muộn nửa tiếng được không, bởi vì lúc đó nàng chạy đến bệnh viện cũng chỉ là để làm nền, an ủi mà thôi.
Như vậy nàng đã có thể cùng Vân Hồi Chi ăn bữa tối đó rồi.
Nhưng rất nhiều lời không cần thiết phải nói ra, cũng như khi đó Vân Hồi Chi không chịu để nàng phải khó xử, nàng bây giờ cũng không đem những suy nghĩ muộn màng này ra nói.
Chỉ là bất đắc dĩ, Vân Hồi Chi nói ngọt lại biết cách dỗ người, quen thói sẽ mê hoặc người khác. Nhưng chuyện này rõ ràng là một điểm cộng, mà nàng lại ngậm miệng không nói gì.
Bạn thấy sao?