Chương 72: 72
[ Trạng thái: Độc thân, cho phép theo đuổi. ]
[ Giấy nợ: Thiếu Vân Hồi Chi một nụ hôn, đi làm sẽ trả. ]
Sở Nhược Du đúng hẹn gửi đến hai dòng tin nhắn, bảo cô chụp màn hình lưu lại.
Vân Hồi Chi suốt đường đi cười đến miệng toe toét, huýt sáo vang dội mà bước vào cửa nhà.
Vừa hay Trình Mộc Hải và Dung Mẫn đang ở phòng khách, tròn mắt kinh ngạc nhìn cô.
Cô lập tức im bặt, vẻ mặt ngoan ngoãn chào hỏi: "Mẹ, chú."
"Về rồi à con, tối đã ăn gì chưa?"
Vân Hồi Chi gật đầu cười nói: "Ăn rồi ạ."
Thật ra chỉ là mua một ly trà sữa trân châu uống trên đường, miễn cưỡng lấp đầy cái bụng rỗng.
Nếu Sở Nhược Du không bị bệnh, cô nhất định sẽ năn nỉ ỉ ôi kéo người ta đi ăn khuya, tiếc là không được.
"Nghỉ ngơi sớm đi con."
Dung Mẫn nhìn cô vui vẻ lên lầu, như thể vội vàng phải về phòng làm chuyện gì đó, ba bậc thang cuối cùng cô bước một bước là tới nơi, làm bà mẹ già sợ đến mức chỉ muốn mở miệng kêu chậm lại một chút.
Nhưng bà cố nén lại sự cằn nhằn, không muốn làm phiền cô con gái đang vui vẻ, chỉ nhẹ giọng nói với Trình Mộc Hải: "Con bé bị làm sao vậy?"
Trình Mộc Hải không nghĩ nhiều: "Đi du lịch mấy ngày, vui vẻ chứ sao, Vận Vận không phải cũng vậy à."
"Không phải, lúc mới về nhà đâu có vui như vậy, chỉ mới ra ngoài một chuyến đã khác hẳn rồi."
Giọng Dung Mẫn càng thêm nhỏ: "Có phải đang yêu không?"
Hẹn hò trở về mà phản ứng như vậy thì cũng bình thường, Trình Mộc Hải cười: "Chắc là vậy rồi, cứ để con bé tự nói đi, người trẻ tuổi làm sao mà không yêu đương được, em cứ đừng hỏi, đợi đến khi con bé không kìm được nữa sẽ tự nói với em thôi."
Bên này Vân Hồi Chi trở về phòng tiếp tục huýt sáo líu lo, cũng không phải lúc nào cũng thổi, chỉ là những lúc tư duy tạm dừng, cô lại muốn phát ra chút âm thanh.
Trên đường trở về, cô thật sự có chút lo lắng, lo lắng tối nay chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.
Bản thân mình có phải đã lợi dụng lúc người ta yếu lòng không.
Sở Nhược Du cơ thể đang khó chịu, cho nên dễ dàng bị một ly trà và vài câu lời ngon tiếng ngọt lừa gạt, mới nhất thời xúc động mà nói với cô những lời ngọt ngào đó.
Nói không chừng đợi đến khi người ta về nhà, nước trà uống cạn, mở cuốn album ảnh ra xem cũng thấy bình thường, món quà đó lại chẳng đáng giá hai đồng, liệu có đột nhiên tỉnh ngộ lại không.
Sau đó lại chối bay chối biến thì sao?
Thật sự không phải cô, Vân mỗ, có lòng dạ tiểu nhân, mà là Sở lão sư có tiền án tiền sự, không phải lần đầu tiên nói chuyện không giữ lời.
Trước đây cũng từng dỗ dành cô, nói sẽ mãi mãi không rời xa cô, kết quả lại đi nhanh hơn ai hết, còn lặng lẽ không một tiếng động sợ bị bám víu.
Bạn thấy sao?