🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT] NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI

[BHTT] NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI


Chương 67: 67

Bóng đêm nặng trĩu, che lấp đi những dục vọng và tình cảm không thể tỏ bày dưới ánh sáng ban ngày, vẽ ra một khoảng không gian an toàn, để người ta có thể thẳng thắn mà nghỉ ngơi đôi chút.

Hơi thở của Sở Nhược Du vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, lúc không kề cận thì chẳng mấy bận lòng, dù có thoáng nghĩ đến cũng có thể nhanh chóng gạt đi.

Nhưng khi khoảng cách bị con người cố tình thu hẹp lại, khát vọng nông cạn nhất liền dễ dàng trào dâng khó mà kìm hãm.

Nhịp tim Vân Hồi Chi thoáng chốc rối loạn, lúc nhanh lúc chậm, có một hồi thậm chí còn không dám thở mạnh, sợ làm xáo trộn bầu không khí mờ ảo vừa mới hình thành.

Sở Nhược Du không hề né tránh cô cũng không nhắm mắt, cứ thế cụp mi lặng lẽ nhìn cô.

Dưới sự dung túng của nàng, Vân Hồi Chi kề môi sát bên môi nàng, chỉ cần thêm một chút nữa là có thể được như ý nguyện.

Rồi lại dưới sự tĩnh lặng của nàng mà hoàn toàn tỉnh ngộ, khó khăn lắm mới dừng lại được.

Cô đang làm một việc vốn không nên làm, dựa vào cái gì chứ, dựa vào sự dung thứ hết lần này đến lần khác của Sở Nhược Du sao?

Chỉ là Sở Nhược Du nhẫn nhịn cô, rốt cuộc là vì điều gì?

Những câu hỏi cô tung ra đêm đó, Sở Nhược Du chỉ lảng tránh và tỏ thái độ tức giận, mấy ngày nay một câu cũng chưa từng trả lời.

Không nói đến việc Sở Nhược Du trong lòng nghĩ thế nào, tính cách nàng ra sao, Vân Hồi Chi có thể thay nàng suy xét, nhưng không thể nào cứ mãi nâng niu rồi lại nhẹ nhàng cho qua.

Nếu không, sau này cô vẫn sẽ phải lo lắng vì những vấn đề đó, không thể nào vượt qua được, phải không?

Cho nên, cô không dám tự tin nữa, không còn chắc chắn rằng Sở Nhược Du là vì thích cô, mới muốn hòa hoãn quan hệ, mới chịu ở bên cô trêu chọc, trò chuyện đêm nay, mới chịu ngồi bên cạnh người cô, mặc cho cô khinh bạc.

Những hành vi đó có thể chứng minh được điều gì?

Chẳng thể chứng minh được gì cả.

Lúc ở trấn Kiêm Gia, Sở Nhược Du còn dễ nói chuyện và dễ trêu đùa hơn bây giờ rất nhiều, Vân Hồi Chi khó mà không biết đó chỉ là trò chơi qua đường, thể xác gần gũi nhưng lòng chẳng hề rung động sao?

Cuối cùng Sở Nhược Du tự do rời đi, một lời chào cũng chẳng có, sau đó còn chặn hết mọi phương thức liên lạc của cô.

Là cô không coi sự lạnh nhạt của người ta ra gì, ngốc nghếch đuổi theo đến tận Hạ thành, rồi lại giận dỗi.

Vậy thì bây giờ tính là gì đây?

Nghĩ theo hướng tốt đẹp, Sở Nhược Du vẫn muốn làm hòa với cô, giống như trước đây, lấy mối quan hệ ái muội vượt trên tình bạn nhưng lại lùi bước trước tình yêu để chung sống.

Nghĩ theo hướng tồi tệ, khó coi hơn, Sở Nhược Du cũng giống như cô, cũng chỉ là không chịu nổi sự cô đơn.

Muốn có một người để thỏa mãn khoảng trống về mặt tình dục, muốn những lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, có thể nói chuyện phiếm với một người không đáng ghét, dù sao cũng không thiệt thòi gì, đúng không?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...