Chương 64: 64
Cuối tháng mưa nhiều, đầu thu mỗi một trận mưa đều không phải để làm cảnh, một trận lạnh hơn một trận.
Cành cây bị ngâm nước đến sẫm màu, lá xanh non trên đầu cành bị rút đi mấy phần màu sắc, trong trạng thái không còn tươi mới, sắc xanh dần dần ngả sang màu vàng úa tàn.
Tương tự với thời tiết, thái độ của Vân Hồi Chi cũng đang phai nhạt, nguội lạnh dần.
Sở Nhược Du mặc một chiếc áo gió mỏng, cầm ô đi xuyên qua sân trường. Ngày mưa sân thể dục không một bóng người, chỉ còn lại một mảng sương mù mênh mông.
Vân Hồi Chi không còn quấn quýt bên nàng như trước nữa, không còn nhảy nhót, tìm đủ mọi cách để có cơ hội ở chung, thổi cho nàng những bong bóng ngọt ngào.
Như thể chỉ là một đồng nghiệp bình thường của nàng, là một giáo viên tiếng Anh không có mối quan hệ thừa thãi nào với nàng.
Sở Nhược Du không còn ý định thay đổi điều gì nữa, có chuyện muốn nói liền gọi một tiếng "Vân lão sư", sau đó trấn định đối diện với ánh mắt nghiêm túc, dịu dàng nhưng không hề có chút tình ý nào của Vân Hồi Chi.
Sự lạnh nhạt của cả hai đều không phải là nhất thời hứng khởi, cũng không phải là chuyện có thể giải quyết bằng vài ba câu nói.
Buổi tối hôm đó, Sở Nhược Du đã chủ động tỏ thiện ý vào một thời điểm thích hợp, nàng rõ ràng cảm nhận được sự thả lỏng của Vân Hồi Chi.
Trước đó, Vân Hồi Chi dường như đã bị những lời nói của nàng dỗ dành cho nguôi giận.
Nàng cho rằng mình buông bỏ sự ngượng ngùng và khó chịu, chủ động nói một câu làm hòa, Vân Hồi Chi sẽ theo đó mà xuống nước.
Nhưng Vân Hồi Chi không đồng ý, Vân Hồi Chi dịu dàng mà lạnh nhạt nói: "Không tốt."
Máu trên mặt Sở Nhược Du như bị rút cạn, cái ôm của nàng, những lời thủ thỉ dịu dàng của nàng đều trở nên xấu hổ.
Nàng không trốn chạy ngay lập tức, mà kiên nhẫn hỏi tại sao?
Vân Hồi Chi lùi ra khỏi vòng tay nàng, nụ cười vẫn dịu dàng như vậy, mang theo sức sống thanh xuân của riêng cô, khiến người nhìn không kìm được mà cũng vui lây.
Nhưng Sở Nhược Du không hề có ý muốn cười.
Vân Hồi Chi càng làm nàng rung động, nàng lại càng thêm dày vò.
Vân Hồi Chi hỏi nàng: "Cái 'làm hòa' này của chị là ở mức độ nào, có giống như trước đây không, chúng ta vẫn lấy thân phận bạn bè để tiếp tục qua lại à?"
Sở Nhược Du khó hiểu, thậm chí đối với câu hỏi này của cô còn cảm thấy có chút bất mãn, "Nếu không thì sao?"
Vân Hồi Chi trả lời: "Vậy thì câu trả lời của tôi là, tôi không làm được."
"Cô muốn cái gì?"
Sở Nhược Du bực bội, nàng muốn làm hòa chính là để cho họ một cơ hội, Vân Hồi Chi chẳng lẽ còn muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, ép nàng phải xác định quan hệ ngay lập tức sao.
Bạn thấy sao?