Chương 61: 61
Đằng sau những hành vi khác thường, chưa chắc đã có sự suy tính cặn kẽ, có khả năng chỉ là cảm xúc mất kiểm soát, chỉ là sự xúc động nhất thời sau khi lý trí bị quấy nhiễu, cướp đoạt.
Nếu có thời cơ để suy nghĩ một cách chậm rãi, tuyệt đối sẽ không để bản thân rơi vào tình thế khó xử, tiếc là nàng không có, tình hình nguy cấp đến mức nàng phải ra hạ sách này.
Lần đầu tiên nàng mổ xẻ trái tim mình, đem tất cả những lo sợ, bất an phơi bày cho Vân Hồi Chi xem, dù cho những mâu thuẫn trong lòng sắp chồng chất thành núi thành biển, đè nặng lên nàng.
Nàng không cầu mong Vân Hồi Chi tha thứ ngay lập tức, nhưng nàng không thể nào chấp nhận một người thờ ơ.
Vân Hồi Chi không thèm để ý tới, miệng vẫn cứ nói "Tôi muốn về nhà".
Sở Nhược Du không ngờ mình sẽ vào lúc này, trong hoàn cảnh này, lại làm ra chuyện cưỡng hôn Vân Hồi Chi.
Hành vi này vớ vẩn đến mức quá đáng, làm nàng như kẻ độc hành trong mơ, dưới chân không còn chỗ tựa liền ngã vào một giấc mơ khác, cùng với đó là sự run sợ trong phút chốc và cơn mê man sâu hơn.
Cảm giác mềm mại, ấm áp làm nàng khó kìm lòng nổi, hấp dẫn nàng từ chỗ nông cạn thăm dò vào tận sâu bên trong, rất nhanh liền nếm được vị nước mắt còn vương trên cánh môi.
Hơi mặn xen lẫn vị đắng, lại thêm chút chát, như một quả bưởi không được mong đợi tồn tại.
Cũng lại một lần nữa nhắc nhở nàng về tình cảnh hiện tại.
Có người đang tan nát cõi lòng, đang nổi giận, đang nghĩ nàng chẳng ra gì, nàng hoàn toàn trở thành "người phụ nữ hư hỏng" mà Vân Hồi Chi vẫn hay mắng lúc tán tỉnh.
Nàng dừng lại sự đường đột, nhưng không hề lùi bước ngay lập tức, mà ở lại đó quan sát phản ứng của Vân Hồi Chi.
Cũng may nàng đã đậu xe ở một chỗ kín đáo, nhất thời cũng không có ai nhìn thấy họ.
Dù cho xe có đậu không kín đáo, Sở Nhược Du giờ phút này cũng không còn tâm trí để suy nghĩ đến vấn đề bị người khác nhìn trộm, nàng chỉ có thể nghĩ đến chuyện của họ mà thôi.
Người bị hôn cuối cùng cũng có chút động tĩnh, đột nhiên lùi ra sau giữ một khoảng cách đúng mực, mờ mịt nhìn nàng, dưới ánh mắt dịu dàng của Sở Nhược Du, rồi lại áp sát lại.
Sở Nhược Du chưa kịp có bất cứ phản ứng nào, hay nói đúng hơn, nàng vẫn còn đang mong đợi điều gì đó.
Đôi môi một lần nữa được sưởi ấm, quá nhiều những hồi ức về mùa hè ùa về trong tim.
Ánh trăng vắt vẻo trên ngọn cây, bóng hình ban sơ trong sân, một bộ phim cũ, một cơn mưa đúng lúc, chiếc ga giường đơn sắc và chiếc bàn dài bằng gỗ cọ sẫm màu.
Ly nước đá bị đổ, những đêm triền miên đẫm mồ hôi, cái lạnh và cái nóng đẩy họ đến hai thái cực, mỗi một mặt đều nằm trong sự kiểm soát của Vân Hồi Chi.
Tờ khăn giấy thấm nước mắt bị nắm chặt đến mức nhàu nát như đôi mắt đã khóc sưng húp, bàn tay phải không nắm khăn giấy đưa lên, cô sờ đến cổ áo sơ mi của Sở Nhược Du.
Bạn thấy sao?