Chương 60: 60
Ánh mặt trời tháng chín vẫn còn chút gay gắt bị một trận nắng chiều thiêu đốt sạch sẽ, trong thành phố đã không còn nhìn thấy ánh trăng cũng chẳng tìm được vì sao nào, những tòa nhà cao chót vót và con phố dài náo nhiệt với đủ mọi sắc màu, cắt vụn màn đêm, đến cả gió cũng mang theo tiếng thở than ai oán.
Trong quán ăn Tây, tiếng nhạc du dương, đèn đóm hơi mờ ảo, những bản nhạc tiếng Anh làm nền cho cuộc trò chuyện.
Có Trác Huy và Nhậm Dư Hàm ở đây, không khí không thể nào lạnh lẽo được, hơn nữa Vân Hồi Chi cũng không phải kiểu người hướng nội, ba người từ chuyện công việc nói đến chuyện đời sống, từ cảnh đẹp phương xa đến những điều bình dị gần gũi.
Sở Nhược Du mắt lạnh quan sát, ba người họ mà uống thêm hai ly rượu nữa là có thể kết nghĩa anh em rồi.
Vì những chuyện họ nói đều là những việc không đâu, cho nên nàng cũng không mấy để tâm, chỉ hờ hững đáp lời. Trong lòng lại bồn chồn, sợ họ nhắc đến những phương diện mà mình không muốn đề cập.
Nàng không kìm được mà nhìn đồng hồ.
Vân Hồi Chi chú ý thấy, nghĩ rằng Sở Nhược Du có lẽ không thích kiểu giao tiếp đông người này, dù cho quan hệ của nàng và Nhậm Dư Hàm cũng tạm ổn, không có nghĩa là nàng thích nói chuyện với Trác Huy.
Thế là cô thuận theo ý nàng mà hỏi: "Sở lão sư có việc gấp sao?"
Sở Nhược Du "Ừm" một tiếng: "Trước mười giờ tôi phải về đến nhà, mẹ tôi đang ở nhà đợi. Tôi còn định đưa cô về một chuyến, cho nên thời gian có chút gấp gáp."
Nhậm Dư Hàm dịu dàng nói tiếp: "Để chị đưa Hồi Chi về là được rồi, nếu em bận thì lát nữa cứ về trước đi."
Sở Nhược Du uống một ngụm nước trái cây, đá lạnh khẽ chạm vào thành ly, phát ra âm thanh của mùa hè.
Nàng ngước mắt cười, không đồng ý với sự sắp xếp này.
"Không cần đâu, đồ của cô ấy đều ở trên xe em cả, vẫn là để em đưa về, cũng tiện đường."
Trác Huy bấm sáng màn hình điện thoại nhìn giờ, bảo họ tạm thời đừng vội: "Còn chưa vội đâu, ngồi thêm nửa tiếng nữa cũng được."
Nhậm Dư Hàm liếc nhìn Trác Huy một cái, rồi trêu chọc cả anh ta lẫn hai người đối diện: "Anh xem, mấy người chưa lập gia đình mà cũng có giờ giới nghiêm, cũng không được tự do nhỉ."
Vân Hồi Chi bật cười trong trẻo, "Cuối tuần mà chị, ở trước mặt phụ huynh vẫn là nên ngoan một chút, về sớm để khỏi phải nghe cằn nhằn."
Trác Huy bị nhìn chằm chằm đến mức đứng ngồi không yên: "Anh có bao giờ phàn nàn chuyện giờ giới nghiêm với chuyện đã kết hôn đâu, anh toàn lấy chuyện vợ ở nhà đợi để khoe khoang với đồng nghiệp mà."
Nhậm Dư Hàm được anh ta dỗ dành đến hài lòng, cong mắt, khẽ nhếch môi: "Anh cũng vừa phải thôi, lát nữa Nhược Du với Hồi Chi ăn không nổi bây giờ."
Sở Nhược Du trả lời tin nhắn trong nhóm phụ huynh, nghe vậy khẽ đáp: "Không sao đâu, đã no rồi."
Ăn 'cẩu lương' no rồi.
Bạn thấy sao?