Chương 55: 55
Trên hành lang, đèn cảm ứng sáng lên, hơi ẩm ướt của tháng chín thấm qua cửa sổ, ngưng tụ thành những giọt sương lạnh lẽo, bám vào mu bàn tay và khuỷu tay cô lúc đẩy cửa.
Hai nơi da thịt này vì rét run mà rùng mình, kéo theo một đoạn ký ức không định cất giữ từ trong một góc nào đó hiện về trước mặt.
Cô từng không một mảnh vải nằm trên giường, Sở Nhược Du cũng toàn thân mát lạnh, lười biếng gối đầu lên tay cô, cắn một miếng vào mu bàn tay cô, chỉ vì bất mãn sự ngang ngược của cô lúc hoan ái.
Mang máng nhớ lại hình như cô lại phê bình Sở Nhược Du là đồ chó con, sau đó bị ghé tai nói nhỏ, rồi đầu hàng.
Cửa phòng Sở Nhược Du hé mở, Vân Hồi Chi không chào hỏi, lập tức đẩy cửa bước vào.
Người còn chưa kịp rời khỏi nhà, đèn đã tắt, ánh sáng mờ ảo.
Sở Nhược Du vừa mới thay giày xong, điện thoại vẫn còn đang sáng, khung chat "Bạch Vi" mười mấy giây trước vừa gửi đến một câu: [ Đợi tôi một chút! ].
Cái tên ghi chú này là được đặt ở trấn Kiêm Gia.
Cỏ lau um tùm, sương sớm vừa lên, tên Vân Hồi Chi giấu ở sau một câu, mặt lại không đổi sắc mà lừa người nói mình tên là "Bạch Vi".
Sau khi gỡ Vân Hồi Chi ra khỏi danh sách đen, nàng đã từng nghĩ đến việc đổi một cái tên ghi chú khác, sau này công việc còn cần thường xuyên liên lạc, "Vân lão sư" sẽ phù hợp hơn, cũng an toàn hơn, không đến mức để lộ ra chút gì.
Nhưng lòng riêng lại quấy phá, mấy lần định sửa, thế mà vẫn cứ kéo dài không sửa.
Nàng tự lừa dối mình mà nói, dùng cái tên ghi chú này là để nhắc nhở bản thân, Vân Hồi Chi là một kẻ lừa đảo quen thói nói dối. Không thể tin được.
Nhưng hiện tại nàng cảm thấy ngụ ý của cái tên ghi chú này không tốt, phải sửa lại thôi.
Vân Hồi Chi không lên tiếng, vì màn hình chưa tối, chút ánh sáng mỏng manh soi rọi một góc, gương mặt Sở Nhược Du dưới ánh sáng như một vầng sáng khác.
Tim cô đập nhanh đến mức không thành nhịp, đóng cửa lại, gót chân áp sát vào khe cửa, không biết có phải mình đã đường đột quá không, sợ hiểu sai ý rồi lại bị một trận mắng.
Nhưng cũng sẽ không xui xẻo đến vậy đâu.
Theo ánh sáng màn hình tắt đi, trước mắt tối sầm lại, một tiếng cười nhạt nhẽo từ khóe môi Sở Nhược Du tràn ra.
Vân Hồi Chi định bật đèn, tay vừa chạm đến công tắc, đã bị nụ cười của nàng đánh tan ý định, rũ tay xuống hỏi: "Chị cười cái gì?"
Hỏi xong cô lại thêm dũng khí, bước một bước nhỏ đến trước mặt Sở Nhược Du, dò xét cúi người xuống.
Hơi thở Sở Nhược Du nhẹ nhàng như lan: "Cô không cười nổi, tôi còn không thể cười à."
Vừa rồi lúc Vân Hồi Chi đóng cửa xoay người lại, vẻ mặt quá căng thẳng, không giống dáng vẻ ngang ngược như trong tưởng tượng của nàng, ngược lại giống một học sinh đến văn phòng để nghe giáo huấn.
Bạn thấy sao?