Chương 126: 126
Sau những ngày dài, hoàng hôn lại rực rỡ đến lạ. Ánh chiều tà của mặt trời lặn như một tiết mục thường nhật của thiên nhiên, vẫn đều đặn diễn ra mỗi ngày.
Từ khu dạy học nhìn ra, những tòa nhà, cỏ cây trong sân trường đều rực rỡ giữa ánh hoàng hôn.
Vân Hồi Chi nhớ lại lần đầu tiên cùng Sở Nhược Du ngắm hoàng hôn, hôm ấy mây ráng tầng tầng lớp lớp, rực rỡ đến mê hoặc lòng người.
Lúc đó, hai người vẫn còn xa lạ, trong lòng mỗi người vẫn chỉ quen gọi đối phương bằng biệt danh trên mạng.
Tài khoản "Giai Nhược Không Du" ấy, Sở Nhược Du thỉnh thoảng vẫn cập nhật, có khi chỉ là vài câu thoại phim chép tay, nhìn qua không có gì đặc biệt, chỉ là chữ đẹp.
Thế nhưng Vân Hồi Chi lại nhớ rất rõ đoạn phim ngắn mà các cô từng cùng nhau xem, và cuộc trò chuyện khi ấy.
Vân Hồi Chi nhập tâm nói: "Chúng ta không thể để lại tiếc nuối. Gặp chuyện thì phải nói cho rõ ràng, trân trọng nhau. Nếu một ngày nào đó không còn yêu nữa thì thôi, yêu một lần hết lòng rồi kết thúc cũng đáng. Nhưng chỉ cần còn yêu, thì nhất định phải ở bên nhau."
Sở Nhược Du khi đó lại nhẹ nhàng hỏi: "Sẽ có lúc không còn yêu nữa sao?"
Vân Hồi Chi tưởng nàng muốn cô suy nghĩ nghiêm túc, liền khựng lại. Nhưng còn chưa kịp trả lời, đã bị ngắt lời.
Sở Nhược Du nói: "Không cần trả lời tôi. Dù sao chúng ta cũng không biết trước được. Không cần hứa hẹn, càng không cần nói những lời xui xẻo."
Vân Hồi Chi gật đầu, rồi bật cười: "Nhưng tôi sẽ yêu chị thật tử tế, hết lòng, không phụ lòng chị."
Trước khi cùng đến nhà ăn, hai người tìm một góc hành lang vắng vẻ để nói chuyện riêng.
Sở Nhược Du khoanh tay, dáng vẻ cao ngạo nhìn cô: "Em bày ra vẻ mặt đó là sao? Em tức giận cái gì? Chị còn chưa kịp tức giận đấy."
Vân Hồi Chi sững người: "Em đâu có trộm đồ của chị mà giấu đi, chị tức giận làm gì?"
Rồi hừ khẽ một tiếng: "Hóa ra chị gian xảo như vậy, trách không được lừa em đến chết đi sống lại."
"Vân lão sư nói quá rồi. Cô giáo mỗi ngày tinh thần dồi dào như vậy, muốn chết đi sống lại chắc còn xa lắm."
Nghe thấy giọng nàng có phần khác thường, Vân Hồi Chi chỉ yên lặng chờ nàng nói tiếp.
Sở Nhược Du tức giận từ lâu, cuối cùng cũng nói ra: "Em quên rồi à? Đã hứa tối nay đến trường ăn cơm với chị, vậy mà em lại đi đồng ý với người khác."
Vân Hồi Chi bừng tỉnh, hóa ra ánh mắt ai oán của Sở Nhược Du trong văn phòng là vì chuyện đó.
"Người ta Kim lão sư đã đề nghị rồi, em cũng không tiện từ chối phải không? Thôi được rồi, xin lỗi, là em không chú ý."
Mấy người họ thường xuyên ăn cùng nhau, dù sao hai người các cô mỗi ngày đều ở trường, luôn có lúc có thể ở chung một chỗ.
Ăn riêng hay ăn cùng đồng nghiệp, khác biệt không lớn.
Sở Nhược Du nhẹ giọng nói: "Không chú ý sao, em chính là cố ý, không muốn ở riêng với chị. Buổi chiều vừa mới đến đã vội vàng làm việc, ăn cơm lại gọi nhiều người như vậy, ăn xong em liền về nhà... Thôi, dù sao em cũng không có ý định tốn thời gian ở bên chị."
Bạn thấy sao?