Chương 125: 125
Vân Hồi Chi gửi tin nhắn nói với Nhậm Dư Hàm là không đi, vốn dĩ chỉ là chuyện nhỏ, bây giờ không còn quan trọng nữa, cố ý đi ăn một bữa cơm lại có vẻ xa lạ.
Đây tự nhiên là lời nói cho có lệ, nhưng chuyện kia thật sự không quan trọng, cô và Sở Nhược Du đã làm hòa.
Nghĩ đến bốn chữ "tai bay vạ gió" mà Sở Nhược Du từng nói, cô vừa buồn cười vừa thấy lạ lùng — thật kỳ diệu, những chua xót trong tình cảm lại có thể hóa thành vị ngọt, dịu dàng lan khắp lòng.
Nhậm Dư Hàm: [ Là Nhược Du không chịu đi à? Ngày hôm qua chị gọi điện thoại cho em ấy, em ấy từ chối thẳng thừng, chị mới bảo em ấy thương lượng lại với em. ]
Ánh nắng xuyên qua tấm rèm voan trắng, dịu dàng, không còn gay gắt. Tiếng máy giặt nhè nhẹ vọng lại trong không gian, từng vòng quay cuốn theo thời gian chầm chậm trôi. Nhìn vào màn hình đếm ngược, Vân Hồi Chi bỗng thấy chính mình như cũng đang được giặt sạch — những phiền muộn, những vết ố của ngày cũ, từng chút một bị cuốn trôi.
Được mang ra phơi dưới nắng, cô tưởng như chính mình cũng đang được hong khô và lột xác, mang theo hương vị của ánh mặt trời — nhẹ tênh, thanh tân và mới mẻ.
Trên mặt Vân Hồi Chi không có biểu cảm gì, thuận tay trả lời một biểu cảm mặt cười đáng yêu: [ Nhược Du là chủ nhiệm lớp mà, ngày thường nhiều việc, cuối tuần có chút thời gian đều muốn dành cho mẹ chị ấy, đúng là con gái cưng của mẹ. ]
[ Chị hiểu rồi. Vậy thôi nhé, vừa hay tuần này chị cũng có việc. ]
[ Chị chú ý sức khỏe. ]
[ Em cũng vậy, và đối xử tốt với Nhược Du đấy. ]
Cô ấy nói một câu ra dáng người lớn, suy nghĩ một chút, Vân Hồi Chi gửi đi: [ Vâng. Tháng sau cuối kỳ, Nhược Du chắc lại phải chạy đi chạy lại giữa nhà và trường, không thể phân thân được. Học kỳ sau chị ấy còn dạy lớp chín, áp lực rất lớn. Em sợ chị ấy có lúc không rảnh lo chuyện của chị Dư Hàm, sau này có cần giúp đỡ gì, chị cứ gọi thẳng cho em, tuyệt đối không từ chối!!! ]
Gửi xong, cô không để tâm Nhậm Dư Hàm nói gì, chụp màn hình gửi cho Sở Nhược Du. Xem như là thông báo.
Không lâu sau, Sở Nhược Du tán thành cô: [ Ừm, nói rất chu toàn, Vân lão sư thật là một cô gái tốt bụng. ]
Vân Hồi Chi nghĩ thầm, ý vị châm chọc này cũng quá nồng rồi.
Nhưng mặc kệ, cô chính là muốn như vậy, không nói đạo lý.
Đây cũng là quyền lợi của cô, yêu đương ngoài việc toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho đối phương, làm cho đối phương thoải mái, có cần phải suy nghĩ đến sức khỏe thể chất và tinh thần của mình không?
Hiển nhiên là có, bây giờ cô chính là phải nhân cơ hội này mà bá đạo một lần.
Tuần này cô không có ý định về nhà Dung Mẫn, cuối tuần Trình Vận có lịch trình còn dày đặc hơn cả người lớn như cô, cũng không rảnh để quấn lấy cô.
Hai chị em chỉ gọi video nói chuyện.
Trên màn hình, cô bé ôm thú nhồi bông ngồi trên chiếc sofa công chúa của mình, mặc một chiếc váy màu xanh xinh đẹp, cười rộ lên mắt cong cong.
Bạn thấy sao?