Chương 117: 117
Chuông báo thức phá tan giấc mộng đẹp, điện thoại Sở Nhược Du reo trước, nàng tắt đi, nghiêng người ôm chặt người bên cạnh, rất nhanh lại ngủ thiếp đi.
Mười phút sau, đồng hồ báo thức Vân Hồi Chi đặt lại một lần nữa đánh thức các cô.
Vân Hồi Chi ấn nút tắt tiếng ồn ào, dụi dụi vào lòng Sở Nhược Du, "Dậy thôi."
"Em dậy trước đi." Giọng Sở Nhược Du lười biếng, hơi khàn khàn.
Vân Hồi Chi ngồi dậy trước, đầu óc vừa mơ màng vừa nặng trịch, cả người đều đang phản đối việc phải rời giường.
Cô ngây người một lúc, sau đó xoa xoa mặt, mới miễn cưỡng tỉnh táo lại.
Hôn lên má Sở Nhược Du một cái, nghĩ đến giọng nói khàn khàn vừa rồi của nàng, Vân Hồi Chi rót một ly nước ấm đặt ở đầu giường.
Chờ cô rửa mặt xong bước ra, Sở Nhược Du cũng đã tỉnh, ngồi ở đầu giường chậm rãi uống ly nước đó.
"Giọng chị không sao chứ?" Cô hỏi.
Sở Nhược Du thong thả đáp: "Không phiền em lo lắng."
Tối hôm qua sao không nghĩ đến quan tâm nàng, bây giờ lại giả vờ làm người tốt.
Vân Hồi Chi mở tủ quần áo chọn đồ mặc, lấy ra một chiếc áo sơ mi hỏi: "Em có thể mặc cái này không?"
Chiếc áo này là của Sở Nhược Du để quên tuần trước, nếu là màu trắng hay đen thì không sao, nhưng đây lại là một chiếc áo sơ mi sọc xanh đen xám, mặc ra ngoài thì lộ liễu quá.
Sở Nhược Du nói: "Không được, đưa đây cho chị."
Nàng thấy Vân Hồi Chi một bên ngoan ngoãn đưa áo cho nàng, một bên lại lặng lẽ không vui, liền dỗ dành: "Cuối tuần cho em mặc, chị mặc đồ của em, được không?"
Vân Hồi Chi cũng dễ dỗ, thoáng chốc lại vui vẻ hẳn lên, vừa rung đùi đắc ý vừa chọn quần áo vừa nói: "Được."
Sở Nhược Du cũng vui lây theo cô, tâm trạng bỗng dưng tốt hẳn lên, xuống giường vào phòng vệ sinh.
Ngẩng đầu thấy Vân Hồi Chi dùng son môi vẽ lên gương một trái tim và một khuôn mặt cười, đột nhiên cảm thấy mình bị tình yêu bao bọc kín đến không kẽ hở.
Rửa mặt xong ra khỏi phòng, theo thói quen ôm hôn Vân Hồi Chi trước, tận hưởng sự tươi mát của nhau.
Vân Hồi Chi hôm nay ăn mặc có phần quá nghiêm túc, bên trong mặc một chiếc áo thun trắng lót nền, bên ngoài khoác một chiếc áo vest đen ôm sát người.
Tóc buộc thành một búi đuôi ngựa cao, bồng bềnh, xem như là một chút nghịch ngợm của riêng cô ngoài vẻ nghiêm túc.
"Vân lão sư bây giờ thật giống một giáo viên."
Nàng không nhịn được khen.
"Người ta vốn dĩ là vậy mà." Vân Hồi Chi cười hì hì.
Giờ thể dục buổi sáng giữa các tiết học lớn, cô đi cùng Sở Nhược Du ra sân thể dục.
Tháng Tư đúng là lúc xuân về, học sinh lười biếng duỗi tay duỗi chân, động tác kéo dài, uể oải, lại còn có chút không mấy đẹp mắt.
Bạn thấy sao?