Chương 116: 116
Đêm xuân, ánh trăng mông lung.
Lá cây và thảm cỏ xanh um tùm, trong bóng đêm điên cuồng sinh trưởng.
Hoa trên cành, có bông nở, có bông tàn, mỗi loài mỗi lúc.
Trong nhà dạo này nhiệt độ vừa phải, không nóng không lạnh, mặc đồ ngủ xuân thu, đắp chăn ngủ cực kỳ thoải mái.
Một đêm ngon giấc, mở mắt ra đã là bình minh.
Bên ngoài, sân trường vẫn chưa kết thúc tiết tự học buổi tối tương đối yên tĩnh, chỉ vài phút giữa giờ mới có tiếng chuông và tiếng ồn ào khe khẽ vọng lại.
Trong nhà, địa điểm là trên giường Vân Hồi Chi, không khí ngượng ngùng, lại có chút kỳ quặc.
Biểu cảm của Sở Nhược Du từ kinh ngạc, phẫn nộ, rồi lại đến bình tĩnh.
Vân Hồi Chi vỗ vỗ mu bàn tay nàng, muốn gỡ bàn tay đang nắm cổ tay mình xuống, Sở Nhược Du không động đậy.
Thế là nghiêm túc kháng nghị: "Thô lỗ quá, không thể tùy tiện véo người, giáo viên nhân dân mà."
Chưa kịp điều chỉnh tốt tư thế đã bị đè đến chân vừa đau vừa tê, cô cũng thử điều chỉnh lại, Sở Nhược Du ngồi ở trên người cô sừng sững bất động, một chút cũng không phối hợp.
Cô bây giờ còn đáng thương hơn cả chú gấu dâu tây.
Gấu nhỏ không biết đau, cô thì có.
"Mẹ chị?"
Sở Nhược Du hỏi lại, ra vẻ trấn tĩnh một lát, rồi cười nhạo một tiếng, "Đừng nói lung tung với chị."
Miệng lưỡi Vân Hồi Chi này cũng thường xuyên không có lời thật, biết đâu vì che giấu chuyện khác, mà đang giữ chân nàng ở đây.
Nói thật lại không tin, Vân Hồi Chi nói: "Thật sự là mẹ chị."
"Em có thể thêm một chữ nữa không!"
Sở Nhược Du nghe mà thấy chói tai, hai chữ đó nghe như đang chửi người, nghiêm trọng nghi ngờ gia hoả này chính là muốn mắng nàng, cố ý nói như vậy.
"Là mẹ của chị."
Vân Hồi Chi biết điều mà sửa miệng: "Lần trước mẹ chị hẹn em uống trà, em không nói cho chị biết. Lần này cũng là mẹ chị."
Sở Nhược Du tìm ra sơ hở trong lời nói của cô: "Trước đây em nói là bạn của em, sau đó lại đổi thành họ hàng, bây giờ lại nói là mẹ chị. Hỏi tiếp nữa thì là ai?"
"Người mới quen không phải đều tính là bạn bè sao."
"Mẹ chị chẳng phải cũng là thân thích của em sao?"
Vân Hồi Chi vẻ mặt rất tự nhiên: "Em chỉ nói úp mở một chút thôi, không có nói bậy."
Sở Nhược Du bị cô làm cho bật cười, bàn tay đang đè lên cổ tay cô rời đi, duỗi thẳng ra rồi nâng lên.
Định nghiêm hình bức cung.
Vân Hồi Chi bị bàn tay nàng dọa cho giật mình, lập tức trợn tròn mắt: "Chị thật sự đánh người à? Không được đâu. Em nói là thật đó, thật sự là mẹ của chị, hôm nay em đến nhà chị ăn cơm với mẹ chị. Em còn có WeChat của mẹ chị nữa, chị không tin thì tự mình kiểm tra đối chiếu đi."
Bạn thấy sao?