🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT] NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI

[BHTT] NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI


Chương 114: 114

Sở Nhược Du vẫn chưa biết tình cảnh lo lắng đề phòng của Vân Hồi Chi, chỉ nghĩ cô đang bận, nên giọng điệu trong điện thoại mới có chút ngập ngừng, vì thế nói xong liền cúp máy.

Sau đó lại bắt đầu nhớ cô.

Nhìn bàn làm việc của cô vài lần, Vân Hồi Chi dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, đồ dùng cá nhân không nhiều lắm.

Nhưng vẫn làm Sở Nhược Du cảm thấy, chiếc bàn này vừa nhìn đã biết là địa bàn của Vân Hồi Chi, vô cớ lộ ra một vẻ ấm áp được bài trí tỉ mỉ.

Thỉnh thoảng khi văn phòng không có ai, nàng sẽ qua đó ngồi một lát.

Chiếc đệm lót ghế của Vân Hồi Chi dường như cũng mềm hơn của nàng, nàng không hiểu.

Hai chồng bài thi tiếng Anh mà đại diện hai lớp vừa mới mang đến đang đặt trên bàn, Sở Nhược Du có thể tưởng tượng ra vẻ mặt cau có, cố gắng ra vẻ nghiêm nghị nhưng lại khó có thể kìm nén của Vân Hồi Chi khi nhìn thấy đống bài.

Tưởng niệm hóa thành một ngôi sao – rực rỡ và lấp lánh – sáng lên ở một nơi nào đó trong thành phố quen thuộc với nàng.

Không cần phải hỏi ngôi sao ấy đang ở đâu, đang làm gì, bởi vì ngôi sao ấy nhất định sẽ rực rỡ, nhất định sẽ quay trở lại vị trí của mình.

Khoảng cách, vướng bận, thậm chí cả những bất an mơ hồ không tên, đều là đường cong mà ngôi sao ấy vẽ nên khi lướt qua bầu trời đêm.

Sở Nhược Du đợi đến khi chuông reo, đứng ở cửa lớp một lúc, thấy các em học sinh ngoan ngoãn tự học mới yên tâm, xoay người rời khỏi khu dạy học.

Nói không thể từ chối lời mời của Nhậm Dư Hàm, là vì nàng nghe ra tâm trạng Nhậm Dư Hàm tối nay không được tốt lắm, nói chuyện không có tinh thần, tám phần là vấn đề vẫn chưa được giải quyết.

Lần trước từ chối đến khách sạn nói chuyện phiếm với Nhậm Dư Hàm, nàng tự biết mình không làm sai, nhưng không giúp đỡ, cũng không thể để mặc Dư Hàm tự mình nói hết.

Lần này chỉ là ăn cơm, nàng không có lý do gì để không đi, lại từ chối nữa thì có chút ý tứ qua cầu rút ván.

Địa điểm vẫn là quán ăn Nhật mà các nàng đã từng ăn, vào phòng, cửa kéo lại rồi bắt đầu gọi món.

Vừa gặp mặt Nhậm Dư Hàm vẫn như vậy, tinh xảo, ưu nhã, nụ cười không nhìn ra điều gì khác thường, "Chúng ta hơn một tháng rồi không gặp nhỉ."

Sở Nhược Du nói phải, thế là mỗi người nói chuyện về công việc gần đây.

Giờ này theo lý Nhậm Dư Hàm hẳn là từ công ty tan làm rồi trực tiếp đến, nhưng cô ấy lại mặc đồ thoải mái, nói là buổi chiều đi công tác về, không đến công ty.

"Chị gọi một mình em ra ngoài, bỏ Tiểu Vân lại trường, con bé sẽ không vui chứ?"

Nhậm Dư Hàm trêu chọc hỏi.

Sở Nhược Du nghe thấy tên Vân Hồi Chi liền thấy nhẹ nhõm hơn một chút, cũng cười, thuận miệng nói: "Sẽ không. Em ấy hôm nay cũng có hẹn, không biết đang ở bên ngoài uống trà ăn cơm với ai, hình như vẫn chưa về trường."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...