Chương 112: 112
Dù trước sau vẫn giữ nụ cười chân thành, ấm áp với người ngồi sau, chẳng hề tỏ ra bối rối, nhưng trong lòng Vân Hồi Chi lại suy nghĩ rất nhanh, lo lắng dâng trào.
Lo lắng đối phương sẽ đột nhiên làm rõ thân phận, rồi nói với cô những lời như rời xa Sở Nhược Du, hoặc là chửi mắng cô một trận thậm tệ.
Vậy thì cô phải làm sao đây?
Cách ứng đối thì có nhiều, nhưng cũng không thể đảm bảo sẽ tạo được ấn tượng tốt với đối phương, đến lúc đó mẹ Sở Nhược Du cho rằng cô là kiểu người nhanh mồm nhanh miệng lại không đáng tin cậy, thì thật tệ.
Bây giờ cô chỉ hận không thể trực tiếp lật bài ngửa, chạy đến ôm chân người ta mà kêu lớn: "Xin mẹ! Cho con được ở bên con gái mẹ, để con được phụng dưỡng mẹ lúc tuổi già, lo liệu hậu sự cho mẹ! Con không có chị ấy thật sự không sống nổi nữa!"
Chắc sẽ bị coi là bệnh tâm thần mà đá văng đi mất.
Vân Hồi Chi dừng lại những ảo tưởng điên cuồng.
Tân Du chăm chú nhìn cô gái đang nghiêng người trên ghế lái nói chuyện với mình, rồi ho khan vài tiếng qua lớp khẩu trang.
Hai ngày Tết đó bị cảm lạnh, mấy ngày nay tuy đã đỡ, nhưng cơn ho vẫn chưa dứt hẳn, vì thế bà đã lên kế hoạch sáng nay đến bệnh viện chụp CT.
Tiện thể, gặp mặt Vân Hồi Chi một lần.
Đây là hành động bất đắc dĩ, Nhược Du không nói với bà một lời nào, lại còn cau mày tỏ ra khó chịu.
Trong lòng bà rất khó chịu, lời nói nặng nề lại không nỡ nói tiếp.
Bà tìm một lý do, nói muốn tâm sự với người đồng nghiệp kiêm bạn thân này của Nhược Du, nhưng lại không muốn để lộ thân phận, nếu nói lỡ ra thì hỏng chuyện.
Vợ chồng ông Lưu nghe xong ý tưởng của bà, tuy đều cảm thấy kỳ lạ, nhưng lại nói gặp mặt thì cứ gặp thôi, Vân lão sư là người dễ nói chuyện, muốn hỏi gì cứ hỏi thẳng.
Thế là đồng ý cho bà đi nhờ xe một chuyến.
Đây là lần đầu tiên Tân Du chính thức gặp cô.
Vân Hồi Chi, từ họ đến tên nghe có vẻ là một cô gái điềm tĩnh, trí thức, nếu có thể được Nhược Du để ý...
Lúc rảnh rỗi Tân Du cũng từng đoán mò, tám phần là kiểu người giống Nhậm Dư Hàm.
Từ khi nghi ngờ con gái thích đồng giới, Tân Du càng nghĩ càng cảm thấy năm đó Nhược Du đối xử với Dư Hàm ân cần, kính trọng, vượt qua tình bạn thông thường.
Trước đây không nghĩ theo hướng đó nên không thấy có vấn đề gì, bây giờ nghĩ lại, nhiều năm như vậy, Nhược Du không kết giao bạn thân nào khác, cũng không yêu đương, chỉ đối xử khác biệt với Dư Hàm.
Liệu có phải cũng là loại tâm tư đó không?
Một mặt Tân Du cảm thấy khó chịu với phỏng đoán này, chính bà cũng thấy ghê tởm bản thân, sao có thể chứ, khi đó Nhược Du cũng không lớn, đã suy nghĩ như vậy rồi sao?
Bạn thấy sao?