Chương 49: Hỷ yến
Nếu như lúc đi đón dâu, Sở Trạm ngoài mặt tươi cười, trong lòng muốn khóc, thời gian chờ nàng mang người về chuẩn bị bái đường thật khóc không ra nước mắt.
Nhiều năm qua đi, Sở Trạm chưa từng hận thân phận giữa mình và Diệp Tư Vũ như vậy. Vì sao mình là Hoàng tử còn nàng là Hoàng hậu? Vì sao nàng lại là mẫu thân trên danh nghĩa của mình? Trước tất cả mọi người cùng người khác thành thân, lại phải bái người mình thích, Sở Trạm nghĩ trên đời này không có ai bi ai hơn nàng.
Lúc bái đường tất cả mọi người đều quen thuộc tam bái. Nhất bái thiên địa, Sở Trạm khá bình tĩnh cầm lụa đỏ, cũng chỉ là trong nhà có thêm một miệng ăn, dù sao đường đường Tấn Vương phủ của nàng sao lại không nuôi nổi một người. Nhị bái cao đường thì Sở Trạm cảm thấy đau khổ, vừa ngẩng đầu liền thấy Diệp Tư Vũ cùng Phùng Cảnh đang ngồi ngay ngắn bên trên.
Đối với Phùng Cảnh, Sở Trạm còn có thể miễn cưỡng thuyết phục bản thân xem như không có gì, thế nhưng nhìn khuôn mặt của Diệp Tư Vũ, thật làm nàng buồn bã. Sở Trạm mang lên mặt nạ mạnh mẽ nhưng lúc này gần như để lộ ra bộ dáng thê lương.
Cũng may đôi mắt giận dữ của Diệp Tư Vũ vô cùng có tác dụng với Sở Trạm, tân nương che hỷ khăn, Phùng Cảnh không nghiêng đầu, mọi người ở đâu đều không dám nhìn thẳng Diệp Tư Vũ, bằng không hành động này của Diệp Tư Vũ thực sự là hủy hoại hình tượng
Lúc phu thê giao bái, Sở Trạm vốn nghĩ bản thân có thể bình tĩnh một bên thôi miên bản thân một bên bái, thế nhưng đợi đến khi đôi bên mặt đối mặt thì lòng của nàng lại đột nhiên không hiểu sao bất an. Cái cúi đầu này coi như là định chung thân rồi, nàng cùng người trước mặt sẽ là phu thê, hôn nhân của cả hai cũng tự nhiên chết đi, đã thành thân sẽ là chuyện theo hai người cả đời, không thể thay đổi.
Khi người chủ trì nói to 'phu thê giao bái', Sở Trạm rõ ràng có chút do dự, tuy động tác của người đối diện khá lưu loát, nhưng Sở Trạm nhìn ra nàng cũng như vậy không muốn. Nhưng tình thế đã là đâm lao phải theo lao, Phùng Doanh Ngọc trốn không thoát, Sở Trạm có thể thoát sao?
Vô lực thở dài, rốt cuộc cũng cúi đầu bái xong.
Vì vậy buổi lễ kết thúc, người chủ trì hô lớn "Tân lang tân nương đưa vào động phòng". Một loạt tiếng động ầm ĩ, Sở Trạm cùng Phùng Doanh Ngọc bị đưa đến tân phòng được Vương công công tỉ mỉ bố trí, còn có không ít người đi theo góp vui (chắc là náo tân phòng).
Việc đã đến nước này, Sở Trạm tuy rằng cho tới bây giờ cũng không thừa nhận cuộc hôn nhân này, nhưng đến giờ phút hiện tại mới thật hết hy vọng. Bà mai lấy đi lụa đỏ trong tay, đổi thành *kim cân xứng* (cán cân bằng vàng). Nhờ Vương công công liên tục dặn dò, Sở Trạm biết rõ ràng tường tận những quy củ khi thành thân, chỉ là cầm trong tay cán cân kia trong lòng như cũ cảm thấy mâu thuẫn.
Thanh âm bà mai bên tai sớm đã không nghe vào, Sở Trạm thụ động tiếp nhận tất cả, nàng cầm cán cân trong tay hồi lâu không nhúc nhích, bà mai bên cạnh cũng có chút gấp gáp, không ngừng nhắc nhở, đã làm bà mai mấy chục năm cũng cảm thấy bối rối, cuối cùng tân lang kia mới dùng cán cân nâng lên hỷ khăn. Bà mai nhẹ nhỏm thở ra một hơi, vội vàng nói "Vừa lòng đẹp ý," sau đó vui vẻ bắt đầu nói những lời chúc phúc.
Bình luận