Chương 48: Đại hôn
18 tháng 3 là ngày Lễ bộ chọn làm ngày đại hôn cho Sở Trạm.
Đối với chuyện hôn sự này, không chỉ có Sở Trạm, Phùng Doanh Ngọc cũng cực kỳ không hài lòng. Hoàng tử cao quý tự nhiên xứng với Phùng đại tiểu thư, Phùng tiểu thư cũng đã sớm nhắm đến vị trí Vương phi, chỉ là nàng không vui khi trở thành Tấn Vương phi.
Phùng Doanh Ngọc không thích Tấn Vương, toàn bộ Phùng gia cũng không thích nàng, nguyên nhân tự nhiên là vì cuộc gặp gỡ ba năm trước. Tranh thuyền tự nhiên không phải chuyện lớn, bất quá đã đánh mất mặt mũi, thị vệ của Sở Trạm đánh cho thị vệ nhà mình thập chí là nha hoàn nằm sấp. Khi đó Phùng Doanh Ngọc nghĩ, vị nhị Hoàng tử này thật là quá ngang ngược.
Để chèn ép Diệp gia, Sở Hoàng mấy năm nay trọng văn khinh võ, mặc dù trong triều địa vị võ tướng cũng không bị hạ thấp lắm, nhưng tại trong lòng gia đình văn nhân mà nói võ tướng đã bị coi thường. Phùng Doanh Ngọc lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, cho nên đối với Tấn Vương dựa vào quân công được phong Vương, trong tay nắm giữ quân quyền mà nói, không được nàng xem trọng. Ngược lại, Ngô Vương hào hoa phong nhã lại cùng Phùng gia giao hảo tốt hiển nhiên càng thuận mắt Phùng Doanh Ngọc hơn.
Phùng Cảnh lăn lộn trong triều nhiều năm, có thể nói là lão hồ ly. Đối với gia tộc, sớm đã có tính toán, chỉ là lúc trước Doãn Quý phi còn tại thế, thái độ của Sở Hoàng không rõ ràng, mấy vị Hoàng tử thì còn nhỏ, cho nên hắn vẫn chưa biểu thị gì. Thế nhưng sau khi Doãn Quý phi ra đi đột ngột, thân thể Sở Hoàng cấp tốc chuyển biến xấu, tựa hồ không quá nhiều thời gian để hắn do dự.
Sở Trạm nhận đương kim Hoàng hậu làm dưỡng mẫu, tự nhiên là thân cận với Diệp gia hơn, hắn nhìn sơ cũng bất quá là dệt hoa trên gấm. Hơn nữa hai năm nay Tấn Vương một mực chinh chiến bên ngoài, Ngô Vương cùng Nhạc Vương thế nhưng không ngừng xây dựng thế lực, cho nên hắn dần dần cùng Ngô Vương đang dựa hơi hắn thân cận hơn. Hắn cũng hiểu đạo lí muốn thành công thì không thể chuyên tâm vào một việc, cho nên hai năm nay lập trường rõ ràng, chỉ là hắn vô luận tính toán như thế nào cũng không tính được Sở Hoàng thế nhưng sẽ hạ ý chỉ như vậy.
Sau khi thánh chỉ được ban ra, phủ Thừa tướng hoàn toàn không có cảm giác vui mừng, toàn bộ phủ Thừa tướng đều rơi vào không khí đè ép kỳ lạ. Khuê phòng Phùng tiểu thư bình thường có thể nghe được tiếng đàn, hiện tại thỉnh thoảng lại nghe đượng âm thanh vỡ vụn của đồ vật, cũng thấy được tâm tình của vị tiều thư này thế nào. Tuy rằng thư phòng của Phùng Thừa tướng vẫn không có âm thanh đặc biệt gì, nhưng hạ nhân đi ngang qua càng thêm lo lắng, không dám để lộ bất kỳ âm thanh nào.
Vì những nguyên nhân trên, từ đầu đến cuối không có ai xem trọng cuộc hôn nhân Sở Hoàng ban cho này. Đương nhiên, làm Hoàng đế, một quyết định của hắn có trăm nghìn người đi suy đoán, lại chẳng biết có ai có thể đoán đúng.
***********************************************
Rốt cuộc cũng tới ngày 18 tháng 3.
Sở Trạm trước đó đã bị dày vò đủ rồi nhưng một ngày một đêm này lại bị dày vò thêm lần nữa. Không nói đến việc Sở Trạm có muốn thành thân hay không, thế nhưng quy tắc để Vương gia nạp phi chẳng ít, ngoại trừ tuân thủ 'lục lễ' trong nhân gian gồm *nạp thái* (chạm ngõ), *vấn danh* (hỏi rõ tên tuổi và ngày sinh tháng đẻ của người con gái), *nạp cát* (chọn ngày), *nạp trưng* (mang đồ sính lễ sang cho nhà gái), *thỉnh kì* (định ngày giờ rước dâu) và *thân nghinh* (rước dâu, làm lễ cưới), thì vẫn còn những quy tắc rườm rà khác của Hoàng gia.
Bình luận