Chương 41: Tái kiến
27 tháng 11, trận tuyết đầu mùa của mùa đông năm nay rốt cuộc rơi xuống. Tùy rằng rơi muộn hơn những năm trước nhưng một đêm này đã phủ lên một lớp áo trắng cho Sở kinh, những năm trước cũng không thể sánh bằng.
Sở kinh nằm ở phương bắc, mùa đông hàng năm luôn có nhiều trận tuyết lớn nhỏ. Bất quá năm rồi tuyết đầu mùa giữa tháng mười một đã rơi, lúc tuyết ngừng trên mặt đất chỉ có một lớp tuyết mỏng, chưa đến ngày thứ hai đã biến mất sạch sẽ.
Năm nay Sở kinh tuyết rơi hơi muộn nhưng khí thế thì không kém là bao. Sau giờ Ngọ một chút tuyết bắt đầu rơi, hiếm thấy chính là tuyết rơi từng mảng lớn như lông ngỗng, từng đóa từng đóa rơi xuống từ bầu trời nhìn thấy rất rõ ràng, lúc chạm đất cũng rất nhanh tích lại. Tuyết rơi vẫn không có dấu hiệu ngừng, đến tối muộn cũng đã tạo thành một lớp dầy gần nửa bàn tay.
Một đêm này, tuyết không lớn nhưng phấp phới theo gió bay chưa từng dừng. Sáng hôm sau khi mọi người mở ra cửa mới phát hiện, chỉ trong một đêm toàn bộ Sở kinh phồn hoa đều bị một mảnh tuyết trắng xóa thay đổi hoàn toàn.
Cảm khái hai tiếng, người lớn cần phải ra ngoài làm việc vẫn xuất môn như cũ. Có nhóm tiểu hài tử không quan tâm tuyết ngừng hay không ngừng, không để ý mẫu thân la lớn ngăn cản đã chạy ra khỏi cửa, sau đó *hô bằng hoán hữu* (kêu gọi bạn bè) chạy khắp phố lớn ngõ nhỏ. Đắp người tuyết, ném tuyết, đùa giỡn hồ hỡi.
Sáng sớm bận rộn cũng không chỉ có nhưng người lớn cần đi làm cùng tiểu hài tử cười đùa, lúc cổng thành mở ra, một hàng dài binh sĩ đã được huấn luyện kỹ càng tạo thành đội ngũ chỉnh tề vào thành. Người không hiểu chuyện gì xảy ra hỏi người xung quanh mới biết được nguyên lai đại quân giao chiến cùng Việt quốc ở phương bắc hai năm đã trở về.
Đây là quân khải hoàn nhưng so với lúc xuất chinh thiếu đi phân nửa. Có binh sĩ nhà ở Sở kinh, phụ mẫu thân nhân đứng bên đường dõi mắt trong theo, rốt cuộc đợi được, tuy rằng không thể lập tức tiến lên nói chuyện nhưng trên mặt tất nhiên là vui mừng không nói cũng hiểu. Cũng có nhà đợi nửa ngày không gặp được người, đáy lòng cũng bất tri bất giác lạnh lẽo.
Đi đầu là tướng quân trẻ tuổi một thân hắc giáp, bên ngoài khoác áo choàng màu đỏ, cưỡi trên một con ngựa màu nâu đỏ to lớn, uy phong lẫm lẫm, tuấn lãng phi phàm. Màu sắc kia dưới tuyết trắng đầy đất đặc biệt nổi bật, sự hiện diện của người đó mãnh liệt thu hút rất nhiều ánh mắt.
Sở Trạm trên lưng ngựa ngồi thẳng lưng, môi nàng không mỏng không dày, thần sắc thế nhưng có chút nhu hòa.
Đương nhiên đại quân không thể vào thành toàn bộ, tuy vậy không chờ năm nghìn binh mã vào thành, Lễ bộ Thượng thư đã sớm ở cổng thành nghên đón.
Trương Thượng thư này bộ dáng vẫn như năm đó, cả ngày cười tủm tỉm như phật Di Lặc. Lúc này chào đón cũng bộ dáng quen thuộc, hướng Sở Trạm hành lễ sau đó cười nói, "Lão thần phụng mệnh bệ hạ đến nghênh tiếp, Tấn Vương điện hạ hãy theo lão thần tiến cung diện thánh nha." (Cảm thấy lão Trương sẽ nói như vậy :D)
Sở Trạm gật đầu, không nói thêm gì theo Trương Thượng thư đi. Đại quân phía sau tự nhiên là có Quan Khải cùng tất cả quan viên Lễ bộ an bài, chắc là sẽ không bị bạc đãi đâu.
Bình luận