Chương 39: Sa trường
Ô...Ô...Ô..."
Sáng sớm, Sở Trạm vẫn đang ôm trường kiếm trong tay ngủ say, bên tai liền vang lên tiếng kèn đặc biệt của Việt quân. Giao chiến hai năm, Sở trạm tự nhiên biết thanh âm này đại diện cho việc tiến công.
Mở mạnh mắt, chinh chiến sa trường hai năm nàng đã quen với việc nghỉ ngơi trên thành lâu, mặt dù vừa tỉnh ngủ nhưng cặp mắt đen láy kia ngoại trừ trong vắt cùng sáng ngời ra đã không còn mơ màng buồn ngủ.
Gần như lúc Sở Trạm mở mắt, tiểu tướng thủ thành đã gấp gáp chạy tới phòng nhỏ mà nàng đang ở tạm, thanh âm trong trẻo trẻ tuổi có chút ít hoảng loạn, "Vương gia, Việt quân đã nhổ trại, thổi kèn lệnh chuẩn bị công thành."
Hai ngày này nhìn Việt quân bao vây chuẩn bị sẵn sàng để công thành, Sở Trạm cũng không trở về phủ đệ nghỉ ngơi, vẫn ở tại phòng nhỏ dưới thành. Đêm qua lúc đi ngủ, ngoại trừ mũ giáp ra thì vẫn mặc khôi giáp trên người, bảo kiếm cũng ôm vào lòng, một bộ dáng tùy thời ứng chiến. Quả nhiên Việt quân hôm nay công thành.
Lúc cầm lấy mũ giáp đặt ở đầu giường đội lên, Quan Khải cũng đã ăn mặc chỉnh tề vội vã đến. Sở Trạm không nói thêm gì, đứng dậy cầm lấy trường kiếm đi trước lên tường thành quan sát.
Ánh mặt trời buổi sáng, chiếu rọi khiến cho tường thành cũ kỹ như sáng bừng. Sở Trạm đứng trên tường thành, nâng tay che lại ánh nắng, híp mắt nhìn xa xa. Phía trước loáng thoáng thấy được một nhóm liên quân đã được sắp xếp chỉnh tề, vô số kỵ binh đã xuất doanh đang hướng về Vân Khê thành.
Tiếng kèn không ngừng vang lên bên tai, *dài thê lương* (ý chỉ vừa dài vừa buồn thảm) nhưng ngược lại cổ vũ sĩ khí. Kỵ binh Việt quốc từ trước đến nay nổi tiếng nhanh nhẹn, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn liền đến gần không ít. Khói bụi mù mịt đầy trời, từ xa nhìn lại Sở Trạm cũng không biết đến tột cùng là có bao nhiêu người.
Trải qua hai năm chinh chiến, Sở Trạm của hôm nay đã không phải tiểu tướng còn non nớt ở Vĩnh Thành năm đó còn có sự đồng cảm. Nàng thân là thống soái ba quân, trấn định nhìn kỵ binh đang gần đến, nói với binh sĩ bên cạnh, "Nổi trống, tập hợp."
"Thùng...thùng..." Rất nhanh trống trận đã được nổi lên, tướng sĩ trong thành Vân Khê đã theo Sở Trạm chinh chiến hai năm liền tập hợp chỉnh tề. Ngoại trừ kỵ binh ra, hơn phân nửa người đã lên thành lầu.
Không bao lâu, kỵ binh Việt quốc đã bao vây khắp nơi. Bất quá kỵ binh không biết công thành, bọn họ cũng chẳng ngu ngốc dùng kỵ binh thay cho bộ binh, cho nên đợi một lúc để bộ binh lục tục từ phía sau chạy đến thì mới bắt đầu trận chiến công thành.
Kỵ binh mở đường, đi đầu là lính mang thang leo, theo sát là bộ binh. Người Việt thiện chiến, lại giỏi cưỡi ngựa bắn cung, Vân Khê thành nói thấp không thấp nói cao cũng không cao, thuận lợi để đầu thạch xa bắn đá lên đầu tường tạo thương vong vô số, một số ít người Việt giỏi bắn tên cũng có thể bắn lên đến tường thành. Binh lính canh giữ cổng thành không thể làm gì khác hơn là tận lực nấp dưới những tấm chắn, có điều tên thì tránh được nhưng làm sao tránh được những tảng đá nặng nề kia.
Bình luận