Chương 33: Lo lắng
Một lời Sở Hoàng nói ra như đinh đóng cột, ngày hôm sau, thánh chỉ tứ hôn cho trưởng nữ của Lễ bộ Thị lang và Sở Trừng được ban xuống. Hôn lễ tương đối gần, chính là vào ngày mồng 7 tháng 10. Lúc đó Sở Trừng cũng phải xuất cung dọn ra phủ riêng, chỉ là hắn không có phong hào, cũng không rõ Sở Hoàng có dự định gì.
Lúc một nhà Lễ bộ Thị lang nhận được thánh chỉ, thật là không biết nên khóc hay nên cười. Dựa vào hắn lăn lộn cả đời trên quan trường nhưng vẫn chỉ là Lễ bộ Thị lang tam phẩm lại có thể đem nữ nhi gả cho Hoàng tử làm chính phi, quả thực là chuyện không thể tưởng. Tuy nhiên vấn đề ở chổ vị Hoàng từ này thế nhưng lại không được sủng ái. Mà không được sủng cũng không nói, chỉ là cả triều ai cũng biết vị đại Hoàng tử mười tám sắp mười chín tuổi kia vẫn chưa vào triều tham chính là vì Sở Hoàng cực kỳ chán ghét hắn.
Cầm thánh chỉ trong tay mà trong lòng Lễ bộ Thị lang khóc không ra nước mắt, thế nhưng trên mặt vẫn phải lộ ra ý cười, sau đó vui vẻ tặng ngân lượng rồi tiễn thái giám truyền chỉ đi. Cuối cùng hắn cũng chỉ có thể tự an ủi bản thân, đại Hoàng từ vô luận thế nào cũng là Hoàng tử, nữ nhi nếu gả cho hắn tốt xấu gì cũng có thể sống phú quý một đời.
Cho đến hôm nay, trước ngày hôn lễ, bất luận là Sở Trừng hay Thị Lang tiểu thư chưa từng gặp mặt kia, đều chẳng thể thay đổi điều gì. Vì vậy bọn họ cũng thỉ thành thật chờ đến ngày mồng 7 tháng 10 để thành thân.
Trong cung, chuyện đại Hoàng tử Sở Trừng thành hôn giống như phù dung sớm nở tối tàn, rất nhanh liền không còn ai nhắc đến. Tuy nhiên, việc Sở Hoàng đề cập đến chuyện hôn sự của Sở Trạm vào đêm Trung thu ấy dường như vẫn dẫn đến sự chú ý của một số người, dù đây chỉ là việc nhỏ nhưng lại kéo đến vô số kết quả khiến Sở Trạm dở khóc dở cười.
Lúc Sở Hoàng đột nhiên đề cập việc hôn sự, quả thực dọa Sở Trạm không ít. Cũng nhờ Diệp Tư Vũ cùng Thái hậu nói đỡ, Sở Hoàng mới tạm thời không tìm phiền phức cho nàng, thế nhưng chuyện thành thân lại khiến nàng gặp một ít khó khăn trong cuộc sống.
Ngày thứ hai sau khi hạ chỉ tứ hôn cho Sở Trừng, hơn nữa hôn sự lại gấp gáp, làm cho Sở Trạm càng nghĩ càng hoảng. Ở Sở quốc, nam tử mười sáu tuổi được tính là trưởng thành, nữ tử mười lăm là tuổi cặp kê* (cặp kê nghĩa là cài trâm, theo tập tục Trung Hoa thì nữ đến tuổi này là có thể gả chồng, đủ điều kiện cài trầm vấn tóc). Nàng đã trưởng thành, hiện tại có thể nói Sở Trừng chính là tấm bình phong duy nhất của nàng, giờ hắn cũng sắp thành thân, chỉ sợ nàng không thể kéo dài được lâu hơn nữa.
Lúc kết thúc bữa tiệc, Sở Trạm vì suy nghĩ quá nhiều mà gần như một đêm không ngủ. Sáng ngày thứ hai liền mang theo hai quần thâm dưới mắt đi lâm triều, sau khi hạ triều cũng không có tâm trạng để xử lí chính sự, nàng đi dạo trong cung hai vòng, sau đó nàng lần đầu tiên cẩn thận tách khỏi những người xung quanh chạy đến Phượng Nghi cung.
Trước đây Sở Trạm rất thích đến Phượng Nghi cung, một ngày đi hai ba lần cũng là chuyện thường. Nhưng từ năm nay, nàng trưởng thành rồi lại phải vào triều tham chính nên rất ít đến thăm. Ngoại trừ chuyện mỗi tối đều đến dùng bữa cùng Diệp Tư Vũ mãi vẫn không đổi ra, những lúc khác nàng cũng không tính đến, hơn nữa nàng chưa từng đi Phượng Nghi cung ngay khi vừa hạ triều như vậy.
Bình luận