Chương 30: Suy đoán
Có Diệp phu nhân ở đây, Sở Trạm luôn nghĩ không được tự nhiên, lúc ăn cũng câu nệ hơn bình thường vài phần. Nàng rất giữ lễ tiết, chỉ gắp đồ ăn trước mặt mình, hôm nay thức ăn nàng thích ở xa một chút nên nàng chưa từng động qua, một bữa ăn ăn thật nhạt nhẽo. Nhưng Diệp Tư Vũ nhìn ra nàng không được tự nhiên, vì vậy liên tục giúp nàng gắp đồ ăn đặt vào chén của nàng.
Diệp phu nhân lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của hai người. Nàng thấy người từ xưa đến nay đối ai cũng lãnh đạm như Diệp Tư Vũ lúc gắp thức ăn cho Sở Trạm, trong mắt tràn đầy cưng chiều, cũng thấy Sở Trạm thỉnh thoảng ngẫng đầu cười với Diệp Tư Vũ, trong mắt có gần gũi. Cách hai người này ở chung tuy rằng như mẫu tử nhưng Diệp phu nhân luôn loáng thoáng nghĩ có cái gì đó không đúng.
Đưa tay ra gắp thức ăn, Sở Trạm không nghĩ ống tay áo rộng thùng thình kia lại vô tình đụng phải nước canh. Diệp Tư Vũ vội vàng đưa tay kéo lại tay nàng, một chút kiêng kỵ cũng không nói, chỉ có oán trách liếc mắt nhìn Sở Trạm, thuận tiện theo thói quen định giáo huấn vài câu.
Sở Trạm nghe xong cũng không giận chút nào, tựa hồ quên mất Diệp phu nhân còn ngồi bên cạnh hai người, lộ ra vẻ mặt cười khúc khích thường ngày khi nàng ở cạnh Diệp Tư Vũ. Lúc nói chuyện với Diệp Tư Vũ cũng nhẹ nhàng, bộ dáng kia đừng nói là một Hoàng tử, ngay cả công tử của những gia đình bình thường cũng không có tính tình và kiên trì tốt như vậy.
Tuy Diệp phu nhân chưa từng gặp qua Sở Trạm, cũng không cùng nàng tiếp xúc nhưng trượng phu của nàng Diệp Thành Cửu thế nhưng lại là nhân vật quyền cao chức trọng, ở nhà cũng thỉnh thoảng đề cập giải thích một chút cho Diệp phu nhân nghe. Tỷ như người gần đây vừa đánh thắng trận, hơn nữa lại là Hoàng tử đầu tiên Sở Hoàng có ý định phong vương, nhị điện hạ, Diệp Thành Cửu cũng có nhắc qua một hai lần.
Một hai lần này, lão hồ ly như Diệp Thành Cửu đồng thời cho rằng nhị điện hạ này không đơn giản. Nhìn như không có ý định tranh quyền đoạt vị thế nhưng có không ít thủ đoạn. Sở Hoàng là một Hoàng đế đa nghi, bất luận là tiền triều hay hậu cung hắn đều đề phòng. Chỉ có nhị điện hạ này, tuy những năm trước đây bị thất sủng, sau lại dựa vào việc là đã đủ tuổi vào triều tham chính. Thế nhưng qua thêm một hai tháng nữa, tam điện hạ và tứ điện hạ cũng không hơn không kém vào triều nhưng không biết sao Sở Hoàng hôm nay lại có lòng muốn trọng dụng nàng.
Diệp Thành Cửu đoán không ra hai người phụ tử này rốt cuộc có tâm tư gì, nhưng vài câu lẩm bẩm này cũng khiến cho Diệp phu nhân ghi tạc trong lòng. Nhưng theo quan điểm của nàng, nhị điện hạ này mặc dù không đơn giản, chỉ là cái không đơn giản ấy cũng có điểm tốt. Ngày hôm nay ai lại không biết chuyện nhị điện hạ chính là con nuôi của Hoàng hậu chứ? Nếu như nhị điện hạ này thật không phải vật trong ao* (đại khái là không phải bình hoa di động hay là thú nuôi, ý chỉ không vô dụng), thì Diệp gia cũng tìm được một chỗ dựa rất tốt. Tương lai nếu nhị điện hạ đăng cơ xưng đế, cũng có thể để Diệp gia một đời vinh hoa.
Ôm tâm tư như vậy, hôm nay lại ngoài ý muốn gặp gỡ nhị điện hạ chỉ nghe danh chưa thấy mặt, Diệp phu nhân cũng có hơn vài phần tò mò. Chỉ là nàng xem biểu hiện của nhị điện hạ này tựa hồ cũng không giống như trong lời nói của trượng phu, thâm trầm khó dò. Trong lòng nàng đang hồ nghi thì lại thấy tình cảnh này.
Bình luận