Chương 19: Nghênh chiến
"Yến Châu Bình Tề vương, phản ." Lời Sở Hoàng nói ra chính là tuyên bố, thế nhưng khi vào tai những người có mặt ở đây thì lại có một dụng ý khác.
Ba mươi năm trước, lúc Hoàng đế khai quốc tranh đoạt giang sơn bất quá cũng chỉ là một người trong giang hồ, dựa vào đám huynh đệ bằng hữu bên cạnh mà khởi nghiệp. Lại âm thầm liên hệ với một số trọng thần tiền triều, rốt cục cũng có được thiên hạ trong tay. Chỉ là lúc đó, tiên đế vẫn còn chưa có khả năng nắm chắc giang sơn, vì vậy vần cần người vì hắn ra sức chinh chiến. Cho nên luận công ban thưởng liền phong vương cho một số người khác họ. Mà phụ thân của vị phản quân Bình Tề vương này lại là một trong số ấy.
Căn cứ vào thời điểm đó, tiên đế làm như vậy cũng không có gì là sai. Đáng tiếc thay, tiên đế tráng niên tảo thệ*(mất khi còn trẻ), cho nên liền để lại cục diện rối rắm này cho Sở Hoàng.
Sở Hoàng năm đó, tuổi còn nhỏ đã có thể ngồi yên trên ngôi vị hoàng đế chính là dựa vào thủ đoạn cao minh của Thái Hậu, Tuy rằng lớn lên trong nơm nớp lo sợ nhưng khi trưởng thành đã có khả năng nắm giữ tất cả thế lực. Thế nhưng chờ tới bây giờ, ngoại trừ hai gia tộc đã bắt đầu suy yếu, những gia tộc còn lại vị thế đều cũng dần dần trở nên có nền tảng vững chắc, trong đó thế lực của Bình Tề vương là lớn nhất.
Sở Trạm tuy rằng mới vào triều tham chính chưa được một năm, nhưng một năm qua ở bên cạnh Sở Hoàng nàng cũng rõ ràng thấy được hắn muốn tước đi phong vị của một số người. Từ khi Sở Trạm bắt đầu tham chính nàng càng thêm hiểu rõ, Sở Hoàng vài ba ngày lại tìm phiền phức đến cho mấy vị vương gia khác họ kia. Khi thì cắt xén quân lương nhà người ta, khi thì lại lấy đi một ít đất phong của bọn họ bởi vì một số việc không may xảy đến cho bách tính như hạn hán lũ lụt, nói chung là không ngừng làm gây sức ép cho bọn họ.
Sở Trạm không biết Sở Hoàng đã phát hiện được những vị vương gia này có suy nghĩ không thần phục hay không, nhưng Sở Hoàng mượn cớ gây khó dễ để tước đi phong vị thì hoàn toàn rõ ràng. Chuyện Bình Tề vương khởi binh mưu phản hôm nay, nói không chừng cũng đã nằm trong dự liệu của Sở Hoàng, thậm chí chính là là kết quả hắn bức bách người ta mà thành.
Sở Trạm vừa tham chính chưa được một năm đều có thể đoán được chuyện tình, vậy nên những nhân vật có mặt ở thế nào lại không có khả năng biết được chứ? Chuyện này xem ra Sở Hoàng đã có chuẩn bị, hiện tại Bình Tề vương chủ động tặng cho hắn đông phong* (tặng gió đông nghĩa là mang đến cơ hội), đại quân dùng để dẹp loạn không chừng đều đã tập trung hỏa lực chờ ở Ký Châu—nơi giáp với Yến Châu. Hiện tại thiếu chỉ là một đạo thánh chỉ chiếu cáo thiên hạ cùng một chủ soái danh chính ngôn thuận.
Sở Hoàng nói xong câu đó cũng không nói gì thêm, chỉ im lặng nhìn những người bên dưới. Tất cả mọi người không dám lên tiếng trả lời, dù sao việc chọn chủ soái cũng là việc tương đối quan trọng. Sở Hoàng lần này có lẽ đã có chuẩn bị, trách nhiệm lớn như vậy, không ngoài dự kiến chủ soái nhất định sẽ nhận được quân công. Chỉ là trong quân doanh, uy thế Diệp gia quá lớn làm Hoàng đế phải kiêng kỵ. Phùng gia lại là văn nhân, không hiều biết gì về lĩnh binh đánh trận. Hơn nữa Sở Hoàng nhất định cũng không muốn thấy Phùng gia lần nữa giữ được vị thế cao hơn, nhúng tay vào quân sự.
Bình luận