Chương 17: Sở Hoàng
Sau khi gặp chuyện, Sở Trạm mang theo một thân toàn máu trở về hoàng cung. Nàng bị thương tới cực điểm, một đường từ cửa cung vào không biết đã khiến cho bao nhiêu người kinh ngạc cùng sợ hãi. Chỉ có nàng và thị vệ đi bên cạnh mặt không cảm xúc là biểu tình vẫn bình thường, không có gì thay đổi.
Việc này quả nhiên trước tiên đến tai Sở Hoàng. Sở Trạm vừa mới trở lại Cảnh Thần cung, y phục đầy máu trên người còn chưa kịp thay ra, Tổng quản thái giám Lưu Xương bên cạnh Sở Hoàng đã đến truyền lời. Lập tức thay đổi y phục, Sở Trạm cũng không có trì hoãn việc đi Ngự Thư phòng diện kiến Sở Hoàng.
Chuyện ám sát hôm nay thực rất ầm ĩ, đối tượng bị ám sát lại là nhị hoàng tử điện hạ. Vô luận thế nào bá quan văn võ cũng giấu không được. Hơn nữa, Sở Trạm phía trước cũng không quá e dè, Sở Hoàng có thể trong thời gian ngắn biết chuyện này, quả thật một chút cũng không kỳ quái. Về phần hắn vội vã truyền Sở Trạm tới hỏi như vậy, đề tài tự nhiên cũng sẽ không là Sở Trạm thừa nhận sắp xếp chuyện này.
Thời điểm Sở Trạm đi vào Ngự Thư phòng, Sở Hoàng còn đang phê duyệt tấu chương của ngày hôm nay. Là Hoàng đế, quản lí đất nước, kỳ thực Sở Hoàng làm rất thích đáng. Bởi vậy, hắn cũng phi thường bận rộn. Nghe thấy Sở Trạm đến, ngay cả đầu cũng không nâng, chỉ tùy ý nói 'miễn lễ,' từ đầu đến cuối ánh mắt thủy chung không rời tấu chương trên tay. Đợi cho phê duyệt xong tấu chương, hắn mới ngẩng đầu lên quan sát Sở Trạm.
Đám thích khách hôm nay hiển nhiên không quá lợi hại, Sở Trạm ngoại trừ tay trái bị cắt trúng trong lúc bắt đao ra, cũng chỉ có một vết thương không tính là sâu trên cánh tay phải. Sau khi giết hết thích khách, nàng đã dùng thuốc trị thương Ly Ca vẫn mang bên mình, đơn giản băng bó một chút. Lúc này liếc mắt nhìn lại, ngoại trừ sắc mặt có chút tái nhợt thì bên ngoài cũng không có vấn đề gì quá lớn.
Sở Hoàng nhìn chằm chằm Sở Trạm, trong ánh mắt không có một tia lo lắng cùng đau lòng khi nghe thấy hài tử bị thương như những người làm phụ mẫu khác. Thay vào đó là ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn Sở Trạm, trong chốc lát Sở Hoàng mới mở miệng: " Nghe nói hôm nay ngưởi ở Tĩnh Lăng hồ bị ám sát?"
Sở Trạm cúi đầu, không nhìn tới ánh mắt vô cảm của Sở Hoàng, thanh âm bình thản như không phải đang nói chuyện của mình: "Đúng vậy. Hôm nay nhi thần được nghỉ, vừa lúc hẹn bằng hữu ra ngoài du ngoạn. Trên đường có gặp Lại bộ thị lang, liền cùng nhau đi tới Tĩnh Lăng hồ du thuyền, kết quả trên hồ gặp phải thích khách."
Trên đường hồi cung, Sở Trạm cũng đã suy nghĩ tới việc trả lời như thế nào. Nàng tin chắc, lời nói chân thực cũng là lời nói dối không dễ bị người khác nhìn ra sơ hở nhất. Cho nên Sở Trạm cũng không có ý định che giấu chuyện bên cạnh mình hôm nay có một bạch y nữ tử, có điều thân phận của bạch y nữ tử này nàng cần phải bịa đặt một phen. Chỉ cần Sở Hoàng không biết hôm nay nàng mang Diệp Tư Vũ ra khỏi hoàng cung, thì những cái khác hết thảy sẽ chẳng phải là vấn đề.
Sở Hoàng gật đầu, tựa hồ cũng không có để trong lòng. Lại hỏi thêm vài câu, cũng không có hỏi tới vị bằng hữu mà Sở Trạm nói kia là người như thế nào. Sau khi hỏi xong lại thuận miệng tiếp: "Trẫm nghe nói lúc ngươi hồi cung trên người dính máu, bị thương có đau không?"
Bình luận