🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 72: 72

Nói khóc, liền không hàm hồ.

Hạ Văn Tử bám chặt Hạ Hạc Hiên, đề phòng lòng bàn chân hắn để chạy ra, theo sau gân cổ gào lên bên tai Hạ Hạc Hiên.

"Chân con...... Chân chân chân...... Đau...... Đau đau đau......"

Hạ Hạc Hiên không kéo hắn ra được, lạnh giọng bên tai hắn nói, "Hạ Văn Tử, ông ngoại căn bản không đụng tới chân của anh, anh giả bộ cái gì!"

Hạ Tùng Đức trên mặt dữ tợn, dáng vẻ oán hận, trên tay dùng sức gắng gượng nói.

Hạ Văn Tử không được vững vàng như tuổi tác của mình, ỷ có một gương mặt đẹp nhưng lại nhếch nhác chơi xấu, nhận người thích cũng nhận người hận.

Mấy người cháu của Hạ Tùng Đức, chỉ hắn có khả năng bay cao nhất, cũng làm Hạ Tùng Đức vui nhất. Cho nên, làm Hạ Tùng Đức khó thở, người đầu tiên nghĩ đến cũng là hắn.

"Ông ngoại, không thể đánh, không thể đánh." Hạ Văn Tử không trả lời Hạ Hạc Hiên.

Gia hỏa này, vừa mới còn muốn vứt mọi chuyện không còn một mảnh, kết quả hại hắn ăn một trận của ông ngoại như vậy.

Hắn bắt lấy Hạ Hạc Hiên che trước người mình, xoa tay xoa lưng, thần sắc khoa trương, nhưng thật ra không có một chút dáng vẻ anh lớn, giống cha già đeo tay nải hơn.

Hạ Tùng Đức bị vài tiếng gào của hắn kêu đến đau đầu, hoài nghi ước lượng gậy chống.

Phân lượng không nặng, hẳn là không đến mức này.

Trong lòng Hạ Văn Tử biết ông ngoại chỉ là nhất thời buồn lòng, cho nên tiếp tục diễn trò than thở khóc lóc thêm, ồn ào đến Hạ Hạc Hiên đầu choáng mắt hoa, dẫn đến Hạ Tùng Đức vừa hận vừa tức cười ra tiếng.

Nỗi phiền muộn chưa kịp ủ đã bị nụ cười này nhẹ nhàng xua tan.

Những trưởng bối khác của Hạ gia tán gẫu ở buồng trong, nghe được trận trượng bên ngoài, cũng không khỏi cũng chú ý đến mấy người dưới hiên.

"Tỷ tỷ." Mấy bước xa, Hạ Du nắm thật chặt bàn tay đang đan nhau của Hạ Tu Âm, "Anh cả bị sao vậy?"

Hạ Tu Âm trấn an vuốt ve miệng của nữ hài.

Cô cười khẽ, "Anh cả gây họa, ông ngoại đang giáo huấn anh ấy."

"Tỷ tỷ, chúng ta đây......"

"A Du đừng sợ, chúng ta ăn tết trước." Hạ Tu Âm ghé đến bên tai Hạ Du, "Em xem, mới làm dữ xong, ông ngoại lại đau lòng anh cả...... Ông ngoại luôn là mềm lòng."

Hạ Tùng Đức cau mày, kêu Hạ Hạc Hiên đỡ Hạ Văn Tử.

Người sau thuận thế leo lên, cả người đều nhẹ nhõm một hơi, gắt gao đè trên người Hạ Hạc Hiên.

"Ừm." Hạ Du tin phục gật đầu.

Chờ Hạ Du và Hạ Tu Âm đến trước mắt, nữ hài ngọt ngào thân thiết gọi "Ông ngoại", nét mặt ngoan ngoãn.

Hạ Tùng Đức nhìn đôi mắt đen bóng thông thấu kia, thoáng mềm lòng. Nhưng nhìn Hạ Tu Âm một bên hơi hơi mỉm cười, trong tim lại bị chặn lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...