🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 45: 45

Hạ Tu Âm dùng thẻ sinh viên đến thư viện mượn một cây dù, lần này mưa tới đột ngột, ngoài dự kiến của cô.

Cô bấm số điện thoại Hạ Du rồi xông vào màn mưa.

Nửa chân váy màu cây cát cánh bị nước mưa thấm ướt, mũi giày dừng lại một chút.

Mặt dù bị mưa rơi xuống, nhưng cái nóng mùa hè ủ trong mặt đất mới bắt đầu trỗi dậy, lại bị mưa lớn ào xuống xua tan.

Tiếng chuông nhẹ nhàng đột ngột phát ra giữa cơn mưa lớn, Hạ Tu Âm đứng dưới bậc thang trước thư viện, bước chân đình trệ tại chỗ.

Mưa quá lớn.

Tầm nhìn bị khuất đến mơ hồ.

Cô nghiêng tai nghe điện thoại.

Đợi có hơn mười giây.

Nhưng lại như mười mấy năm.

"A lô......"

Hạ Tu Âm hít sâu một hơi, nghe thấy trong lồng ngực dồn dập đập đều.

Cô điều chỉnh hô hấp, bình tĩnh hỏi: "A Du, em bây giờ đang ở đâu?"

"Tỷ tỷ......" Hạ Du như là có hơi sững sờ, phản ứng chậm nửa nhịp.

"Vừa rồi hình như tôi nhìn thấy em, em đến đại học T rồi hả?"

Hạ Tu Âm không biết nữ hài bên kia có trú vào một chỗ an toàn hay không, để cô có thể yên tâm.

"Ừm." Tiếng Hạ Du bị tiếng mưa ồn ào che hết, nhỏ đến mức làm đáy lòng Hạ Tu Âm run lên.

"Trời mưa rất lớn, em có tìm được chỗ nào tránh không?"

Hình như Hạ Du nói cái gì đó, có một chút khổ sở, nhưng Hạ Tu Âm nghe không rõ, lại cho rằng mình nghe lầm.

Hạ Tu Âm đành phải quay trở lại thư viện.

"A Du, em nói cái gì?"

Nước bắn tung tóe lên váy cô.

"Bánh kếp......" Hạ Du khóc nức nở, "Bánh kếp của em rơi xuống mặt đất!"

"Làm cho tỷ tỷ đó!"

"Bị mưa --"

"Xối hư rồi!"

Hạ Du khóc rất lớn, không phải an tĩnh nức nở, ngoan ngoãn đến làm người đau lòng.

Mà là gần như gào khóc, muốn cho tỷ tỷ nghe rõ, khàn cả giọng.

Có lẽ nhờ cơn mưa giữa hè này đã giúp nàng giấu được kinh hoảng bất an sâu trong cốt tủy, Hạ Du mặc kệ mọi thứ mà khóc lớn.

Giống như những đứa trẻ khác nàng từng gặp, tùy hứng khóc lóc, khóc đến dữ dội sẽ có thể được gia trưởng đến ôm hôn dỗ dành.

Nàng không muốn làm một đứa trẻ ngoan nữa.

"Tỷ tỷ còn chưa có ăn một miếng --"

"Thì...... Thì bị rớt mất rồi!"

Nàng khóc lóc như vậy, cũng không biết là muốn Hạ Tu Âm giúp nàng trách cứ cơn mưa này, hay là muốn tỷ tỷ giúp nàng đòi lại công bằng cho bánh kếp rơi trên mặt đất nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...