Chương 9: 9
Trời còn tối mịt, Xuân Tín đã dậy rồi. Gần đây trời bắt đầu trở lạnh, trong nhà đã nhóm bếp than.
Chính giữa bếp than là một cái thùng sắt lớn hình tròn, phía trên là mặt bàn hình vuông, rất rộng, ăn cơm làm bài tập đều ở trên bàn này.
Tối trước khi đi ngủ, người ta thường dùng than vụn trộn với nước đắp lên trên. Sáng sớm dậy, dùng cái móc sắt rất thô thọc xuống từ lỗ tròn giữa mâm, đập vỡ lớp than đã đóng bánh, như vậy lửa sẽ từ từ cháy bùng lên.
Chỉ cần giữ gìn cẩn thận, lửa sẽ không tắt suốt cả mùa đông. Trong nhà đóng kín cửa sổ, đâu đâu cũng ấm áp, dễ chịu.
Trên bếp luôn có một nồi nước ấm. Xuân Tín múc nước đánh răng rửa mặt, rồi mặc vào chiếc áo bông thật dày, cùng ông bà nội ra ngoài tập thể dục.
Ông nội có hội đi riêng của mình, mấy ông lão trạc tuổi, đội mũ lưỡi trai, đã đứng chờ ở ngã ba đường.
Bà nội thì không đi cùng họ.
"Lũ già ấy đáng ghét thật sự."
Lúc Xuân Tín cùng bà nội ra cửa thì gặp thầy Uông ở nhà bên cạnh. Thầy ấy bị mất cả hai tay từ hồi còn trẻ, đã luyện tập viết chữ bằng chân, rồi thuận lợi học xong đại học chuyên khoa. Bây giờ thầy quản lý đài phát thanh của trường con cháu, đồng thời dạy môn xã hội cho các lớp từ lớp bốn đến lớp sáu.
Trước kia thầy ở lầu bốn dãy nhà số hai. Nghe nói có một lần, thầy dùng chân lấy chìa khóa mở cửa thì vô ý ngã từ cầu thang xuống, nên mới chuyển đến ở cạnh nhà Xuân Tín.
Thầy có một cậu con trai bằng tuổi Xuân Tín. Hai vợ chồng thầy che một gian nhà tôn ở sân sau lầu một để mở lớp học thêm, lớp học thêm lo hai bữa cơm một ngày, kèm thêm cả việc hướng dẫn làm bài tập.
Qua sự giới thiệu của cô Doãn hiệu trưởng, rất nhiều phụ huynh có hoàn cảnh giống như nhà Tuyết Lí đều gửi con đến đây. Buổi trưa tan học, bọn trẻ ăn cơm, làm bài tập ở lớp học thêm nhà thầy Uông, tối thì người lớn đến đón về.
"Chào thầy Uông ạ!" Xuân Tín lớn tiếng chào.
Người đàn ông trung niên hiền hậu này quanh năm khoác một chiếc áo vest màu xám, hai ống tay áo bên dưới vai trống không.
Thầy rất được lòng trẻ con. Lúc nói chuyện, thầy sẽ hơi cúi người xuống, rồi cười với nàng một cái. "Xuân Tín, con xem kìa, sao Mai đấy."
"Sao Mai ạ? Sao Mai nào ạ?" Xuân Tín ngơ ngác nhìn quanh.
Thầy Uông hất cằm. "Ở bên cạnh mặt trăng ấy, ngôi sao sáng nhất gần đó, con thấy không?"
"Wow! To quá, sáng quá! Sao ngôi sao này lại sáng thế ạ? Bà ơi, ngôi sao sáng quá!"
Bầu trời như một tấm vải nhung xanh thẫm khổng lồ, điểm xuyết những viên đá quý lớn nhỏ không đều. Bên cạnh vầng trăng khuyết cong cong, có một ngôi sao sáng nhất, đó chính là sao Mai, chỉ xuất hiện khoảng ba tiếng đồng hồ trước khi mặt trời mọc.
Trong mắt trẻ thơ, nó thật trân quý, thần kỳ, đặc biệt. Sao nó có thể sáng đến như vậy chứ.
"Cậu đã thấy sao Mai bao giờ chưa? Hôm nay tớ thấy đấy, vừa to vừa sáng!" Trên đường đi học, Xuân Tín kể cho Tuyết Lí nghe chuyện buổi sáng.
Bạn thấy sao?