Món quà cưới Xuân Tín tặng Tuyết Lí là hai tờ giấy đăng ký kết hôn tự làm, dùng bìa cứng, kích cỡ bằng giấy đăng ký kết hôn của ba mẹ, ảnh chung của hai người cũng là tự vẽ.
Thật khoa trương, trên bức tranh Tuyết Lí còn cười toe toét đến lộ cả răng hàm, ngoài đời Tuyết Lí chưa bao giờ cười như vậy.
Tên cửa hàng trên giấy đăng ký kết hôn điền là 5201314. Tuyết Lí nói: "Trùng hợp thật, của chị cũng là 5201314."
Xuân Tín hỏi: "Cái gì cơ?"
Tuyết Lí từ trong túi lôi ra hai quyển sổ hồng, là cô bỏ tiền ra ngoài làm. Xuân Tín vừa thấy, "Ối chà má ơi, giống y như thật, còn có cả ảnh chụp... Đúng là 5201314 thật, chị quê quá đi, chị làm gì mà học theo em!"
Tuyết Lí oan ức chết đi được: "Chị không biết, người đó tự do phát huy, dù sao cũng đều là giả, anh ta nói không sao cả, đó là lời chúc tốt đẹp chân thành nhất của anh ta... Hai quyển sổ này tốn của chị 50 đồng đấy."
Xuân Tín giơ quyển sổ lên cười ngặt nghẽo. Ảnh chụp là bản thu nhỏ ảnh cưới hai người chụp ở tiệm ảnh, trên đó họ tên, số chứng minh thư, ngày sinh đều được đánh máy, còn có cả dấu nổi, Cục Dân Chính quận Tân Dương, thành phố Nam Châu.
Xuân Tín nói: "Em muốn đăng lên vòng bạn bè!"
Tuyết Lí một tay giật lại: "Không được."
"Chị còn biết ngại nữa à!"
"Dù sao thì cũng không được." Tuyết Lí giơ cao lên, Xuân Tín làm thế nào cũng không với tới. Hai tay nàng vòng qua cổ cô, chân quặp lấy eo cô, ra sức kéo xuống. Tuyết Lí "Úi" một tiếng rồi ngã phịch xuống giường: "Sái eo chị rồi!"
"Vậy thì chị cứ ở dưới mà hưởng thụ đi." Xuân Tín cưỡi lên người cô cười gian xảo, "Tiểu nương tử, cứ để ta lo ——"
Kết quả là khóa kéo áo khoác kéo được một nửa thì bị kẹt, làm thế nào cũng không kéo xuống được. Xuân Tín nói: "Chị ngồi dậy đi, tự cởi."
"Ồ?" Tuyết Lí vẫn không nhúc nhích, "Đến cái áo cũng không cởi được, Nhị đương gia nhà ngươi có được không đấy?"
"Ai là Nhị đương gia, em là đại đương gia! Em là đầu lĩnh của cái trại này!"
Tuyết Lí một tay giữ chặt eo nàng, một tay chống giường, người vừa nhấc lên là hai người đã đổi vị trí. Cô giữ hai tay nàng giơ cao quá đầu. Tuyết Lí cười: "Xin lỗi nhé, chị là nội gián, hôm nay lên núi là để diệt thổ phỉ."
......
Đầu tháng Năm, tiết trời đầu hạ, thời tiết dễ chịu nhất. Tuyết Lí đưa Xuân Tín đi du lịch, cũng là tuần trăng mật của hai người.
Kế hoạch là do hai người cùng nhau làm, mấy thành phố du lịch nổi tiếng ở phương Nam, các địa điểm tham quan lớn đều đi một vòng.
Máy bay hạ cánh, hai người ngồi xe đến nhà nghỉ. Vừa xuống xe đi được 50 mét thì trời đổ mưa lớn. Cái gì cũng đã tính đến rồi, chỉ là không tính đến thời tiết ở đây, chỉ mang theo một chiếc ô, hai người không đủ che. Xuân Tín đẩy Tuyết Lí ra ngoài, bảo cô che túi xách và điện thoại.
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?